⬅ Trước Tiếp ➡

Mạc Đình Quân nhìn chăm chăm vào mắt cô, đôi mắt thuần khiết khiến anh ghê tởm, Mạc Đình Quân hạ thấp mặt, đến mức hai chớp mũi chạm nhaụ Lăng Nhữ Y liền trì người ngửa về phía sau muốn kéo ra khoảng cánh hai người, Mạc Đình Quân càng cúi đầu xuống, khiến cho hai cánh môi chỉ cánh một lớp không khí nữa là chạm nhaụ Đam Mỹ Trọng Sinh
Lăng Nhữ Y lắc đầu mạnh "Anh... Anh say rồi."
Nhưng trên người anh đâu có mùi rượu vì sao anh lại hành xử lạ như vậy, Mạc Đình Quân giữ lấy một bên gò má Nhữ Y, anh cúi đầu sâu, hai cánh môi chạm nhaụ Lăng Nhữ Y mở to mắt, cô không dám thở, Mạc Đình Quân cại mở hàm răng, đưa đầu lưỡi vào trong khoan miệng tìm kiếm lưỡi mềm.
Đầu tiên là xúc tác trên ngực khiến người ta cảm mến, tiếp theo chính là cái miệng rất ngọt khiến người khác mê đắm. Mạc Đình Quân không cầm được có một phút đắm say hôn lấy hôn để Lăng Nhữ Y, khi nhận thức được hành động của bản thân, Mạc Đình Quân mới nhe răng cắn lấy cánh môi Lăng Nhữ Y.
"Ưm..." Lăng Nhữ Y đau, nhăn mày phản ứng, Mạc Đình Quân cắn lấy cánh môi ngấu nghiến thưởng thức, nụ hôn trượt xuống càm, trượt xuống cổ, hôn lên xương vai xanh xinh đẹp tạo lên vết hôn đỏ hồng.
Bàn tay chạm lên làn da cô, đầu móng tay chạy dài theo làn da chạy từ trên ngực xuống bụng, chạm qua chiếc rốn tiếp tới, bàn tay anh chui vào trong quần ngủ. Chui vào quần mỏng nhỏ chạm đến u hoa chưa một ai chạm qua, đối với một người phụ nữ đã hai mươi lăm tuổi, Mạc Đình Quân không hề nghĩ rằng Lăng Nhữ Y vẫn còn là một tiểu bạch thỏ.
Anh không kiên dè đem hai ngón tay trực diện đâm vào u hoa chật hẹp khô khốc.
"A..." Sâu kín bị đâm thủng, xé toạc thân thể, đau đớn chạy từ hạ thân lên đỉnh đầu, Lăng Nhữ Y lắc mạnh đầu, bàn tay bấu lấy cánh tay anh, nấc ra một tiếng "Đaụ.. A... Đau quá..."
Mạc Đình Quân haha cười, bộ dạng thuần khiết vô tội rơi nước mắt, cô lại còn giả bộ, giả bộ cũng thật giỏi. Anh lập tức rút ra hai ngón tay, Mạc Đình Quân nâng người dậy, cởi ra quần ngủ lôi ra gậy th t vừa thô vừa dài, Lăng Nhữ Y mơ màng nhìn trần nhà, nâng đầu dậy đã thấy một vật thô to trước mắt.
Hình ảnh Hạ Tình ngồi trên người anh nhúng nhảy hôm đó xoẹt qua trong tâm trí, Lăng Nhữ Y giật mình, vội lùi người vào trong góc giường. Mạc Đình Quân không để cô thoát, anh nắm lấy chân cô, tuột hết vải vóc trên người cô.
"Không... Đình Quân..."
"Anh đừng vậy mà..."
"Ách... Đừng mà..."
Lăng Nhữ Y tay chân loạn xạ ngăn cản, nhưng anh vẫn rất thuần phục cởi bỏ hết quần áo trên người cô, phút chốc đã trần trụi, Mạc Đình Quân nhìn cô dưới thân, không một mảnh vải gợi cảm diễm lệ, làn da trắng hồng mềm mại, hai đồi nhũ bị phá đỏ ửng cứng ngắc nhô lên, cô xinh đẹp như tranh tượng tạc, thoáng chốc khiến cho anh bị ngợp. Anh lắc nhẹ đầu thoát khỏi choáng ngợp xinh đẹp, tách hai đùi nâng lên thành chữ M, u hoa xinh đẹp thần bí lộ ra, nơi chưa từng có ai chạm qua.
Mạc Đình Quân cầm lấy cự long to lớn, đặt trước u hoa khô hạn, Lăng Nhữ Y mở to mắt, gương mặt trắng bệch, bàn tay túm lấy tay anh run rẩy, la ba lấp bấp.


⬅ Trước Tiếp ➡