⬅ Trước Tiếp ➡

Lăng Nhữ Y chống chọi với cơn đau bụng dưới cố gắng đứng dậy, tứ chi cô tê lạnh, mồ hôi đổ thành từng giọt. Khó khăn một lúc mới đứng dậy được, bụng cô đau quá, đau đến muốn khóc, Lăng Nhữ Y cúi đầu, rũ mi che đi đôi mắt ứa đọng nước.
"Tôi xin lỗi..."
Hội trưởng phòng bắt đầu bàn tán xì xầm, Lăng Nhữ Y mĩm cười tạm bợ.
Mạc Đình Quân ngồi ở vị trí thượng tổng phía xa, anh liếc mắt, giọng nói uy lực cất lên "Phu nhân không khoẻ trong người thì trở về nhà nghỉ ngơi đi."
Lời nói của anh khiến những lời xì xầm im bặt, lần đầu tiên tổng giám đốc mở miệng nói chuyện về Lăng Nhữ Y không khỏi khiến cho mọi người bất ngờ. Bọn họ kinh ngạc nhìn về phía tổng giám đốc để xác định rồi xoay lại nhìn Nhữ Y, thư ký Hạ Tình cũng ngạc nhiên vô cùng.
Lăng Nhữ Y như được đặt ân xá gật gật đầu khẽ, đặt lại tập tài liệu ở chỗ trưởng phòng Lâm.
"Vậy... Tôi xin phép."
Cô xoay người, tay siết chặt thành quả đấm kiềm hãm lại cơn đau dưới bụng bước ra khỏi phòng họp.
Trở xuống phòng kế toán, Tiểu Linh nhìn thấy Nhữ Y trở lại sớm, rất nhạc nhiên chạy đến hỏi.
"Cuộc họp chưa xong mà, sao lại ra sớm như vậy?" Nhìn thấy Nhữ Y đứng không vững, Tiểu Linh đỡ lấy lưng Nhữ Y, lo lắng hỏi "Cậu sao vậy?"
Lăng Nhữ Y dường như sắp gục ngã, cô thở ra hơi nặng nề "Không khoẻ lắm... Đưa tớ trở về..."
"Được" Tiểu Linh đỡ Nhữ Y ngồi xuống ghế, chạy đến cầm lấy áo khoác và túi xách của cả hai, sau đó lại dìu Lăng Nhữ Y đi ra khỏi Mạc thị.
Bắt một chiếc taxi, trở về đến căn hộ, Tiểu Linh dìu Nhữ Y vào nhà, dìu cô ngồi xuống sofa đệm ở phòng khách. Chạy đi rót một ấm nước ấm cho Nhữ Y, Lăng Nhữ Y uống một ngụm nước, cô tựa mình vào sofa, giọng nói mệt mỏi nhỏ nhỏ.
"Tớ hơi mệt, ngủ một chút sẽ khoẻ..."
Cô tựa vào sofa, cơ thể mệt mỏi như muốn chìm vào sofa đệm, Tiểu Linh gật gù đáp khẽ.
"Ừm, nghỉ ngơi một giấc đi" Tiểu Linh rút khăn giấy trên bàn trà, thấm thấm mồ hôi trên vần trán Lăng Nhữ Y, cô thấm dần xuống cổ áo, vì Nhữ Y mặc áo cổ cao cho nên khá khó khăn để lau mồ hôi, Tiểu Linh bỏ xuống khăn giấy, hai tay nâng lên cởi ra cút áo trên cổ để Nhữ Y thoải mái hơn, cũng tiện lợi để Tiểu Linh thấm mồ hôi.
Cởi ra cút áo cổ đầu tiên, cởi chiếc cút thứ hai, Tiểu Linh dường như nhìn thấy một vết màu đỏ đỏ, cô liền cởi ra cút áo thứ ba. Một loạt vết mà đỏ tím xuất hiện, Tiểu Linh kinh ngạc.
Không phải Mạc Đình Quân sẽ chẳng bao giờ chạm vào Nhữ Y sao? Tiểu Linh khó hiểu, có phần khó tin, hai tay hạ xuống chiếc cúc thứ tư cởi ra.
Trên hai bầu ngực Nhữ Y đầu vết hôn đỏ, tầng tầng lớp lớp chất chồng lên nhau, bầu ngực bên phải còn hằn rõ vết bầm tím rất đậm. Nhan Tiểu Linh nhìn thấy liền rùng mình, đã hiểu vì sao hôm nay Lăng Nhữ Y lại mệt mỏi như vậy.
Cơ mà... Đây là Mạc Đình Quân sinh hoạt vợ chồng hay là đang bạo lực gia đình vậy? Vết bầm như thế này, nhìn vào còn tưởng là Lăng Nhữ Y bị đánh.
Lăng Nhữ Y mơ mơ màng màng, bụng đau nhói khiến cô nhăn nhó, cô ngồi trượt từ sofa sang nằm dài trên sofa, Tiểu Linh cũng dìu cô nằm xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡