⬅ Trước Tiếp ➡

"Cậu cảm thấy sao rồi? Có khó chịu ở đâu không?" Tiểu Linh lo lắng hỏi.
Lăng Nhữ Y chậm rãi lắc đầu, đôi mắt nhắm nghiền, miệng mấp mấy trả lời "Không sao..."
Lăng Nhữ Y chỉ cần ngủ một chút là được, Tiểu Linh gật gù, đứng dậy đi vào bên trong phòng ngủ tìm chăn đắp cho Nhữ Y. Bước vào phòng ngủ, đi đến cầm lấy chiếc chăn trên giường, kéo chăn lên, drap giường nhăn nhúm lộ ra, trên drap giường màu xám có một vũng màu xẫm.
Tiểu Linh nhìn liền biết đó là gì, mím môi, xoay đầu đi ra ngoài. Mang chăn đắp ngay ngắn cho Nhữ Y, Nhan Tiểu Linh ngồi xuống sofa đối diện. Vì lo lắng cho sức khoẻ Nhữ Y, Tiểu Linh ở lại căn hộ chờ đến khi cô tỉnh lại.
Nhưng Lăng Nhữ Y thiếp rất sâu, qua giờ tan tầm vẫn chưa có động tỉnh.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, Tiểu Linh theo phản xạ nhìn về cánh cửa, Mạc Đình Quân đã trở về.
Nhan Tiểu Linh liền đứng dậy, hướng anh một cái cúi chào "Mạc tổng, à... Nhữ Y ngủ từ lúc trở về đến giờ."
Mạc Đình Quân đi vào, nhìn Lăng Nhữ Y nằm trên sofa, ánh mắt lạnh băng nhìn sang Tiểu Linh "Cô có thể về rồi."
"Vâng" Trước khí thế áp chế, uy lực toả ra từ người Mạc Đình Quân, Tiểu Linh chỉ có thể gật như gà mổ, lay hoay cầm lấy túi xách rời đi.
Mạc Đình Quân tắm rửa sửa soạn, đến khi chuẩn bị leo lên giường, nhìn thấy drap giường đã dơ, vết đẫm ở giữa giường nhắc nhở anh về đêm qua, anh tháo ra drap giường, thay ra một tấm drap mới. Lấy ra một chiếc chăn khác, không hề quan tâm cô ở sofa ra sao, leo lên giường đắp chăn lướt điện thoại.
Cho đến bảy giờ tối, Lăng Nhữ Y tỉnh dậy, cô tỉnh lại vì sofa chật chội, thật không thoải mái trở mình. Lăng Nhữ Y đứng dậy, đầu óc mộng mị muốn tìm chiếc giường. Cô mơ hồ đi vào giường như một người mộng du, nằm xuống một bên giường còn lại, kéo chăn đắp lại, cô nằm nghiêng ôm lấy bụng, lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâụ Mạc Đình Quân nhìn sang cô, cô nằm xoay lưng về phía anh, tấm lưng nhỏ run rẩy nhẹ, nhịp thở nhịp nhàng.
Bộ quần áo cô mặc từ buổi trưa vẫn còn chưa thay, cô cứ thế mà đi ngủ, Mạc Đình Quân cũng chẳng quan tâm, anh đặt điện thoại sang tủ đầu giường. Tắt đèn lớn bật lên đèn ngủ, sau đó cũng im lặng nằm xuống giường ngủ, mỗi người một bên giường, không ai xâm phạm ai.
Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================
Dù cả hai đã chạm vào nhau, đó cũng chỉ là chuyện của hôm qua, còn hôm nay, ai ngủ ở phần giường của người nấy như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tờ mờ sáng, Lăng Nhữ Y cuối cùng cũng thức dậy, cô ngủ cả một ngày hôm qua, cơ thể đã tốt lên nhiềụ Xoay đầu nhìn người đàn ông nằm ngủ bên cạnh, cả hai vẫn phân ra ranh giới rất rõ, người đàn ông trầm tĩnh ngủ say.
Anh tuấn tú, oai phong lịch lãm, bảo sao có biết bao nhiêu bóng hồng muốn ở bên, gương mặt khi ngủ yên tĩnh buông xuống phòng bị, không còn cứng nhắc nữa. Xương mũi cao thẳng tắp, đôi mài rậm tuấn mi anh dũng, còn có bạc môi cương nghị uy nghi, thật oai nghiêm cuốn hút.


⬅ Trước Tiếp ➡