Chương 19
Âm thanh trưởng phòng Lâm lớn, phòng lại không có cách âm, mấy nhân viên bên ngoài nghe thấy cô bị trách mắng vô cùng hả hê che miệng cười, xì xầm to nhỏ. Nhan Tiểu Linh nhìn bọn họ, ôm bụng tức liếc nhìn gã trưởng phòng trong kia.
"Tôi xin lỗi..." Lăng Nhữ Y cúi đầu, trưởng phòng Lâm vẫn không buông tha cô "Cô tốt nhất nên xem xét lại thái độ làm việc của bản thân."
Ông ném xuống một tệp dài tài liệu "Đây là số liệu của phòng tài chính, cô trở về tổng hợp dữ liệu lại, so sánh với dữ liệu của phòng, tôi muốn cô hoàn thành nó trong hai ngày."
Đây là việc quá đổi quen thuộc với Lăng Nhữ Y, trưởng phòng Lâm rất thích làm khó cô, có chuyện gì khó đều giao cho cô với thời hạn rất hạn chế, cô chỉ là một hỗ trợ kế toán cho ông ta nhưng cô đã làm hết toàn bộ công việc của ông. Từ ngày Lăng Nhữ Y xuất hiện, mọi công việc của ông đều đổ lên đầu Lăng Nhữ Y, còn ông chỉ nhởn nhơ cưỡi ngựa xem hoa trong Mạc thị.
Lăng Nhữ Y cũng không thể chống chọi, cảnh ma cũ ăn hiếp ma mới này ở chỗ nào mà chẳng có, cho dù cô là phu nhân của tổng giám đốc đi chăng nữa, cô cũng chỉ là một phu nhân thất sủng. Trưởng phòng Lâm không lo sợ gì cả, ông bốc lột cạn kiệt sức lao động của Nhữ Y.
Lăng Nhữ Y nhận lấy tài liệu một cách cam chịu, cúi đầu chào ông ta rồi xoay người rời đi. Ôm tập tài liệu ra ngoài, Lăng Nhữ Y ngồi xuống bàn làm việc.
"Ông ta lại bắt cậu làm việc của ông ta à?" Nhan Tiểu Linh khó chịu trên mặt "Đây đâu phải là việc của cậu?"
Lăng Nhữ Y cười trừ nhúng vai, mở ra tài liệu "Có thể làm gì khác được?"
"Quao, Nhữ Y, cậu thật là phi thường, bị chèn ép như thế mà vẫn có thể bình thản" Nhan Tiểu Linh trầm trồ ra mặt "Nếu là tớ, tớ sẽ nói với tổng giám đốc sa thải ông ta, rồi tự mình ngồi vào vị trí trưởng bộ."
Thân là trưởng bộ lại đẩy toàn trách nhiệm cho cấp dưới, ông ta chẳng cần động móng tay, nếu là Tiểu Linh, cô sẽ phơi bày ông ta, cho ông ta mất chén cơm, còn cô sẽ ngồi vào vị trí đáng thuộc về cô đó.
Lăng Nhữ Y im lặng, mắt nhìn tài liệu dao động u uất, cánh môi mím lại, chậm rãi vẽ ra một nụ cười chua xót.
"Thôi, anh ta sẽ chẳng muốn nghe lời tớ nói" Mạc Đình Quân sẽ không bao giờ muốn nghe lời nói của cô, huống hồ gì sẽ tin lời nói của cô về một trưởng bộ lâu năm.
Nhan Tiểu Linh nhúng vai, vô tư đáp lại "Hồi trước chưa phát sinh thì có thể không, còn bây giờ hai người gạo nấu thành cơm rồi, dù có ghét cậu nhưng anh ta chí ít cũng phải có trách nhiệm, chỉ là cậu không muốn nói với anh ta thôi."
Lăng Nhữ Y khẽ cười, gật gật gù trước lý luận của Tiểu Linh, tay lật sang một trang tài liệu mới, chăm chú đọc tài liệụ Chợt cô ngỡ ra cái gì đó, ngẩn đầu nhìn cô bạn sát bên cạnh, đôi mặt nai tơ chớp chớp.
"Sao cậu lại biết..."
Ơ, Tiểu Linh sao lại biết được chuyện cô và Mạc Đình Quân đã gạo nấu thành cơm? Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================
Ánh mắt ngơ ngác kì lạ của Nhữ Y, Nhan Tiểu Linh gãi gãi gò má, nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lăng Nhữ Y, hai ngón tay chà chà vào nhau đáp.