⬅ Trước Tiếp ➡

"Thì hôm qua đưa cậu trở về nhà, tớ có thấy một chút nên đoán ra."
Lăng Nhữ Y theo ánh nhìn của Tiểu Linh, che chắn lồng ngực lại với sự đề phòng "Cậu thấy cái gì?"
"Thì thấy những thứ không nên thấy thôi" Nhan Tiểu Linh ma mị cười, ám thị lên bộ quần áo của Nhữ Y "Thấy những thứ mà cậu đang che dấu đó, đang tháng năm nóng như lửa đốt này mà cậu lại mặc áo len cổ lọ, cậu giấu được người ta chứ không giấu được tớ đâu, hôm qua tớ thấy hết rồi."
Lăng Nhữ Y nghiêm mặt, hai môi mím lại đe doạ "Cậụ.. Im cái miệng đó lại."
"Haha" Nhan Tiểu Linh cười to, đơn nhiên là Nhan Tiểu Linh sẽ không nói với người khác, Tiểu Linh kéo chiếc ghế đến gần Nhữ Y, tò mò vô cùng thì thầm hỏi "Chuyện giữa hai người là sao vậy? Chẳng phải cậu nói, tổng giám đốc rất ghét cậu sao? Sao hôm trước lại ùn ụt rồi."
Lăng Nhữ Y liếc nhìn xung quanh, các nhân viên khác đang chăm chỉ làm việc, Lăng Nhữ Y hất mặt xua đuổi Tiểu Linh.
"Không tiện nói chuyện, cậu lo đi làm việc đi."
"Ha, thế khi tiện phải nói với tớ đó ha" Nhan Tiểu Linh nháy mắt, kéo kéo chiếc ghế về bàn làm việc ngay ngắn, bắt đầu chú ý vào tài liệu trên bàn làm việc. Nghiêm túc chưa được ba giây, Tiểu Linh sức nhớ ra gì đó, ngẩn đầu nhìn Nhữ Y.
"Nè Nhữ Y."
Lăng Nhữ Y cũng chỉ vừa mới cầm chiếc bút lên, còn chưa kịp viết ra chữ nào ra, cô ngẩn đầu lên đầy ngán ngẫm nhìn cô bạn thân.
"Vâng..." Lại chuyện gì đây? "Chiều tan ca, chúng ta đi ăn đi, ùmm... Hôm nay ăn thịt nướng, uống soiụ"
Nhất định là Tiểu Linh tò mò chuyện của cô đây, Lăng Nhữ Y hình dung ra bữa ăn thịt nướng cùng rượu trái cây liền hứng thú, nhưng nhìn lại tài liệu, Lăng Nhữ Y lắc lắc đầụ
"Hôm nay không được" Lăng Nhữ Y giơ lên tập tài liệu dày cộm mà trưởng phòng Lâm vừa giao.
Nhan Tiểu Linh búng ngón tay, đá lông mày "Tớ tiếp cậu một nửa."
Lăng Nhữ Y im lặng, đầu lông mày đá lên.
"Chốt "
Cô tách tài liệu ra làm hai, đưa một nửa qua cho Nhan Tiểu Linh, cô bạn rất hứng thú nhận lấy.
Trong suốt ba năm qua, bởi vì Mạc Đình Quân không thường xuyên về nhà, chiều tan tầm Lăng Nhữ Y luôn dùng bữa ở ngoài. Tiểu Linh cũng thường đi cùng cô, cả hai sẽ ngồi ở một quán dạo nào đó ăn uống no say, Tiểu Linh và Nhữ Y rất hợp ý, cả hai rất thích uống rượu trái cây soiu, đi ăn chung sẽ uống một ít lấy tâm trạng tâm sự mỏng manh.
Hai ngày nay Mạc Đình Quân luôn về nhà, Lăng Nhữ Y cũng có một chút đắng đo, nhưng cũng chỉ có hai ngày này, biết đâu tối nay anh lại không về, cô trở về nhà sớm cũng chỉ có một mình.
Quyết định tan tầm sẽ đi ăn thịt nướng, Lăng Nhữ Y và Nhan Tiểu Linh đến quán thịt nướng quen thuộc, hai người đã ăn ở đây suốt ba năm qua. Vừa ngồi xuống bàn thì chủ quán bác Năm đã nhận ra hai người, không cần phải gọi món, nhìn mặt cả hai, bác Năm đã biết phải lên món gì.
Đem ra một mâm thịt sống cùng một mâm đầy ấp rau, một chai soiu, Nhữ Y và Tiểu Linh cầm lên cây gắp thịt bắt đầu nướng.
Khói thịt bốc lên thơm lừng kích thích hai chiếc bụng đói, Nhan Tiểu Linh bắt đầu cái miệng nhiều chuyện, bà tám những tin đồn trong Mạc thị.


⬅ Trước Tiếp ➡