⬅ Trước Tiếp ➡

Cô không thể tức giận nổi trận giống như những bà vợ khác, cô không có cái quyền đó. Lăng Nhữ Y chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, bỏ ngoài tai mới lời đồn của nhân viên, những chê cười của người khác giành cho cô.
Trong Mạc thị, không một nhân viên nào thật sự tôn trọng Lăng Nhữ Y, họ ngoài Mạc cười nói vui vẻ với cô vì cô là tổng giám đốc phu nhân. Còn trong thâm tâm họ, phía sau lưng cô, họ dè biểu chê cười, khinh thường cô.
Vì dù là vợ của giám đốc đi chăng nữa, thân phận của cô cũng không bằng cô thư ký Hạ Tình bên cạnh tổng giám đốc. Tổng giám đối đối với Hạ Tình còn có tình trên giường, cảm trên công việc, còn với Lăng Nhữ Y, một chút tình cảm cũng không có.
Thậm chí có thể nói, tổng giám đốc đến nhìn vợ cũng thấy chán ghét, sự xuất hiện của Lăng Nhữ Y trong mắt tổng giám đốc lúc nào cũng phiền phức.
Nên, trong Mạc thị này có mấy người thật sự xem trọng phu nhân Mạc tổng này? Họ xem Hạ Tình mới là vợ thật sự của tổng giám đốc, còn cô, chỉ là một người vợ trên danh nghĩa bị ghét bỏ.
Có một lần, trưởng phòng kế toán đột nhiên gọi Lăng Nhữ Y, bảo cô mang tập tài liệu lên phòng cho giám đốc. Lăng Nhữ Y cầm lấy tệp tài liệu, như mọi khi mang lên phòng cho anh.
Đi đến trước khi vực thư ký không nhìn thấy Hạ Tình, cô cũng không nghĩ nhiều, đi đến phòng tổng giám đốc, gõ cửa nhẹ ba cái, không có âm thanh đáp trả. Lăng Nhữ Y đứng đợi vài phút lại nâng tay gõ cửa thêm một lần nữa, bên trong vẫn không có âm thanh trả lời.
Lăng Nhữ Y mới cầm lấy tay cầm cửa, đẩy nhẹ mở cửa phòng ra, cánh cửa vừa mở ra đã nghe thấy một âm thanh đầy ái muội.
"A... Aa..."
Lăng Nhữ Y bất động, đầu mi tâm cô chau lại, bàn tay trên tay cầm cửa chợt lạnh, bước chân Lăng Nhữ Y nặng trĩu nâng lên một bước, đẩy cánh cửa ra thêm một chút để nhìn vào bên trong.
Đập vào mắt cô là Hạ Tình không một mảnh vải đang ngồi trên người Mạc Đình Quân nhúng nhảy sung sướng, gương mặt xinh đẹp thoát tục đầy dục vọng đỏ bừng rên rỉ. Mạc Đình Quân tựa vào sofa đệm hưởng thụ, ánh mắt lạnh băng bắn về phía cánh cửa, nhìn cô với nửa con mắt lạnh lẽo.
Nếu là một người vợ bình thường, ngay lúc này nên la hét, nên tức giận chạy đến bắt gian tại trận, còn Lăng Nhữ Y, cô bất thần đứng im, mi dài rũ xuống che đi con ngươi tăm tối. Tay cô lạnh ngắt, lạnh hơn cả chốt cửa bằng đồng, giọng cô run rẩy nhỏ xíu, chỉ vừa đủ cho Nhữ Y nghe thấy.
"Làm... Làm phiền rồi..."
Mạc Đình Quân nhìn cánh môi nhỏ mấp mấy nghe được lời cô nói, ánh mắt chỉ có chán ghét thêm, bàn tay to nâng lên chạm vào hông Hạ Tình nắm lấy hai hông Hạ Tình nhấc lên hạ xuống cuồng nhiệt hơn, phát ra âm thanh phánh phách khiến người ta thẹn người.
"Aa... Mạnh quá... Sâu quá..."
Hạ Tình không hề nhận biết ra hiện diện của Lăng Nhữ Y, rên rỉ kiều mị cực sảng, Lăng Nhữ Y nhăn mày, đôi mắt nhắm lại xoay đầu, bước chân như bị điện giật thục lùi ngay lập tức, cô kéo mạnh lại cánh cửa.
Rầm
Lúc này, Hạ Tình mới bị tiếng đóng cửa lớn làm cho giật mình, xoay đầu lại nhìn về phía cửa không biết là ai.


⬅ Trước Tiếp ➡