⬅ Trước Tiếp ➡

Lăng Nhữ Y đứng phía sau cánh cửa, chân lùi một bước, lại lùi thêm một bước, hai tay cô buông ra tài liệu từ lúc nào, giấy rơi phấp phới nằm trên mặt đất, Lăng Nhữ Y mở to đôi mắt ngấn nước, hai bàn tay siết chặt thành quả đấm ngăn cản lại cơn tê dại từ trái tim.
Cô hôm ấy tận mắt nhìn một màn ái muội, có chút không chịu đựng nổi, bỏ về ngay sau đó. Dù Lăng Nhữ Y đã từng nhiều lần nhìn thấy hai người họ mập mờ, nhưng hôm đó là lần đầu tiên nhìn thấy màn trần truồng quấn quýt. Cô chạy về nhà giống như đang trốn chạy sự thật, nhốt mình trong phòng cả một ngày hôm sau, đêm đó Mạc Đình Quân cũng không trở về nhà.
Có lẽ, đêm hôm đó anh đang ôm ấp Hạ Tình ở một căn hộ nào đó.
Còn cô chỉ cô quạnh một mình, đây chính là cái giá của Lăng Nhữ Y, cái giá cho việc làm người thứ ba phá hoại tình yêu của người khác, cái giá cho sự ít kỷ của bản thân. Cô thức trắng đêm đó, nước mắt đẫm trên mặt cả một đêm dài.
Hôm sau nữa, cô mới có thể bình tĩnh tiếp tục đến Mạc thị làm việc. Đến làm việc, Lăng Nhữ Y còn bị trưởng phòng khiển trách, la mắng vì bỏ về giữa chừng, còn nghỉ việc một ngày hôm sau mà không xin phép.
Hôm đó gặp Hạ Tình, cô ta còn cười cợt khinh thường Lăng Nhữ Y.
Lăng Nhữ Y cũng chỉ có thể cam chịu, cô không thể phản ứng, bởi khoản cách giữa người được yêu và người không được yêu rất xa, cô ấy được anh ưu ái còn cô thì không.
Năm đó, anh yêu chị chán ghét cô, chị bỏ đi rồi, anh có thể chấp nhận người phụ nữ khác là Hạ Tình cũng không muốn chấp nhận cô. Anh kinh tởm cô, đến một cái chạm cũng chưa từng động vào cô, anh không những không yêu cô, anh chán ghét cô đến tột cùng.
Phu nhân Mạc tổng, há ra cũng chỉ là cái danh xưng, danh phận của cô còn không bằng một tình nhân nhỏ bên ngoài.
Còn tiếp...
ThanhDii
============================================================
Ngắm hoàng hôn trên ban công, Lăng Nhữ Y chìm vào bầu hoàn hôn màu hồng, ngắm nhìn lòng đỏ trứng gà thật xinh đẹp. Cô rất thích hoàn hôn, mỗi buổi chiều tà nắng, cô liền sẽ đứng ở ban công chìm đắm vào bầu trời cuối ngày.
Cô thích hoàng hôn, bởi vì nó đẹp, cũng là sự kết thúc rực rỡ nhất.
Cơn gió buổi chiều phản phất thổi nhẹ, lay những lọng tóc dài bay bay, bỗng nghe thấy một âm thanh mở đóng cửa lạch cạch. Lăng Nhữ Y xoay đầu, nhìn thấy Mạc Đình Quân trở về.
Hôm nay anh ở nhà sao? Mạc Đình Quân tây trang lịch lãm, vóc dáng cao to phản phất ra hương vị quyến rũ, gương mặt lạnh nhạt tuấn tú vô cùng cuốn hút. Không thể phủ nhận được sức cuốn hút của những người đàn ông thành đạt tuổi ba mươi, có biết bao nhiêu người phụ nữ chết mê chết mệt vì anh.
Cô còn được làm vợ anh, đó phải là vinh hạnh của cô.
Lăng Nhữ Y bước vào phòng ngủ, giọng nói dịu dàng hỏi "Hôm nay anh ở nhà hả?"
Mạc Đình Quân không đáp, cởi ra khoác tây màu nâu, mở ra tủ quần áo lấy bừa một bộ quần áo ngủ. Nhìn thấy vậy, Lăng Nhữ Y cũng hiểu hôm nay anh ngủ ở nhà, hai bàn tay bối rối nắm nắm lại quả đấm nhỏ.
"À... Anh có đói không? Em nấu cơm."
Cạch.


⬅ Trước Tiếp ➡