Chương 7
Ánh mắt rụt rè như đứa trẻ len lén nhìn anh, Mạc Đình Quân nhìn thấy cô đứng ấp úng, mắt lạnh liếc từ màn hình tivi nhìn sang cô. Lăng Nhữ Y lập tức cúi mặt, ánh mắt anh nặng nề phủ lên đầu cô.
"A... Anh... Anh chưa ăn tối phải không? Em... Em nấu cơm rồi... Anh..." Cô bối rối nói, âm vực càng lúc càng nhỏ, câu cuối cùng chỉ còn là ở trong lòng, cô không dám nói ra rằng, anh có thể cùng cô dùng cơm không?
Mạc Đình Quân nâng tay ấn điều khiển tắt tivi, anh nâng người nằm xuống một bên giường ngủ, bàn tay kéo lên chiếc chăn, tay đặt điện thoại lên tủ đầu giường phía bên kia.
Đây là câu trả lời của anh.
Lăng Nhữ Y mím môi, bàn tay trái nắm lấy gấu quần siết chặt lại, trái tim tê dại nhức nhói, mi dài rũ xuống che đi con ngươi cô độc, trái tim yêu bị lạnh nhạt ba năm qua làm cho run rẩy. Thời gian qua dẫu bị anh ngó lơ, bị chán ghét đến mức nào cô vẫn cố gắng kiên trì, Lăng Nhữ Y vẫn nâng lên môi cười, hôm nay cô muốn dùng bữa cùng anh, hôm nay cô nấu rất nhiều món ăn, thành quả món ăn rất ngon.
Sẽ rất ngon, chỉ cần anh ăn liền sẽ thích thôi, giọng nói dịu êm cất lên.
"Em nấu nhiều món lắm, anh cũng chưa ăn tối mà, ra ngoài ăn với em một bữa thôi, được không?"
Mạc Đình Quân nằm im đắp chăn nhắm mắt không muốn quan tâm, Lăng Nhữ Y thật sự muốn được cùng anh dùng bữa.
Chỉ một lần thôi, cô trước giờ chưa đòi hỏi anh bất cứ chuyện gì cả, cô biết, cô lấy tư cách gì mà đòi hỏi. Chỉ là duy nhất hôm nay, muốn cùng anh ăn một bữa cơm tối, chỉ là một bữa cơm tối, không có gì khó khăn cả, anh cũng chưa ăn tối mà.
"Đình..." Lăng Nhữ Y mím môi, hồi hộp có chút run rẩy, nhẹ nhàng gọi tên anh một cách trìu mến "Đình Quân..."
Cô gọi tên anh, đây là lần đầu tiên cô dám gọi tên anh trong suốt ba năm qua, bởi vì hôm nay cô thật sự muốn cùng anh ăn tối, mới bạo gan đòi hỏi một chút.
Mạc Đình Quân nâng lên mi mắt nặng nề, con ngươi tối mịt nhìn trần nhà trắng tinh, con ngươi rẹt qua tia lửa, tròng mắt hằn lên những sợi tơ máu, anh rít lên một hơi.
"Ăn tối với em..." Lăng Nhữ Y nói khẽ, cô hoàn toàn không nhận ra con mắt đen đầy máu của Mạc Đình Quân.
Anh bật dậy, Lăng Nhữ Y nâng lên nụ cười tươi vui, những tưởng rằng anh đã đồng ý. Nhưng khi Mạc Đình Quân xoay đầu nhìn cô, con mắt đen đầu máu trừng lên, tròng mắt đục ngầu giống như con quỷ dữ, Lăng Nhữ Y thu lại nụ cười, mi dài cụp xuống.
Giống như đứa trẻ phạm lỗi không dám ngẩn đầu, cô trầm lặng, giọng nói khàn khàn cười khẽ.
"Anh không muốn thì thôi vậy, em xin lỗi..." Lăng Nhữ Y lùi bước, chậm chạp xoay đầu, bước chân nặng nề với trái tim nặng trĩu bước đi.
Mạc Đình Quân bước xuống giường, xảy bước chân nhanh dài bắt lấy cổ tay Lăng Nhữ Y, cô bị nắm lại, lập tức nâng lên nụ cười ngây ngô.
"Anh muốn ăn rồi hả?"
Mạc Đình Quân thở hắc, nắm lấy cổ tay cô kéo cô trở lại giường, bàn tay hất mạnh Lăng Nhữ Y ngã xuống giường lớn. Cô ngã đập xuống giường, đầu óc choáng váng, còn chưa định hình được chuyện gì.