⬅ Trước Tiếp ➡

Đóng lại tủ quần áo, Mạc Đình Quân liếc mắt cũng không bỏ cô vào mắt, xoay người đi vào phòng tắm. Lăng Nhữ Y đứng im tại chổ, cánh môi bậm lại suy nghĩ.
Anh chưa từng ăn đồ ăn cô nấu, nhiều khi cô nấu cả một mâm thịnh soạn anh cũng không chạm tới, trở về vào giờ này, có khi buổi tối anh sẽ đi ra ngoài. Hàng mi dài xinh đẹp rũ xuống một tia u sầu, nhưng nhanh chóng cô nâng ra nụ cười dập tắt buồn bã, Lăng Nhữ Y rời khỏi phòng xuống bếp, soắn lên tay áo chuẩn bị nấu cơm.
Biết là anh sẽ không ăn, nhưng Lăng Nhữ Y cũng sẽ chuẩn bị sẵn, nếu anh có đói thì cũng có đồ ăn. Biết đâu, hôm nay anh sẽ dùng cơm của cô.
Quây quần trong nhà bếp một lúc lâu, cô thiếu nữ hai mươi lăm tuổi xoay qua xoay lại trong bếp, bếp nóng mồ hôi đổ trên vần trán, mái tóc bết lại. Gương mặt có chút đỏ hồng, lâu lâu lại phát ra mấy âm thanh đổ vỡ.
Lăng Nhữ Y chỉ mới nấu ăn ba năm nay, từ lúc kết hôn mới tập nấu ăn, cô vẫn còn rất hậu đậụ Trước đây cô là con gái cưng của Lăng gia, cô chưa từng lo chuyện bếp nút bao giờ cả. Dẫu đã ba năm ngày ngày luyện tập, những món ăn Nhữ Y nấu rất ngon, không thua kém đồ ăn ở nhà hàng là bao, chỉ là cô vẫn còn hơi hậu đậụ Lâu lâu thái lát hành vẫn sẽ cắt phải ngón tay, quay qua quay lại trong bếp sẽ quên mất đã để cái vá múc ở đâu, để cái dao nơi nào.
Mỗi khi Lăng Nhữ Y nấu ăn xong, gian hàng bếp sẽ rối tung lên, nấu xong dọn dẹp lại cũng phải hai tiếng đồng hồ.
Chuẩn bị xong bữa cơm hôm nay cũng vừa vặn giờ cơm tối, đã bảy giờ. Lăng Nhữ Y đã nấu một bàn đầy đủ, một món mặn, một món xào, món chiên và món canh. Cô lem luốt đi vào phòng ngủ, anh ngồi ở trên giường tay cầm điều khiển mở ti vi lớn xem gia tăng cổ phiếụ
Lăng Nhữ Y đi vào, trên người cô mang theo mùi dầu mỡ, mở tủ quần áo chuẩn bị đi tắm rửa, nghiêng đầu liếc mắt về giường lớn phía sau, nhìn bộ quần áo ngủ anh đang mặc là màu xám.
Lăng Nhữ Y cầm lấy bộ quần áo hoạ tiết y hệt, cũng màu xám y hệt, trái tim nhỏ âm thầm đập rộn ràng, đi vào bên trong phòng tắm. Tắm gội một lúc, rửa trôi đi mùi dầu mỡ bám trên người, Lăng Nhữ Y ngâm mình một lúc, thư giản nước ấm sau một lúc vận động.
Cô trở ra với bộ quần áo y hệt của anh, trước đây, cô mua đồ ngủ toàn là mua đồlo đôi, khi anh ở nhà, anh mặc bồ đồ nào, Lăng Nhữ Y sẽ mặc bộ đồ còn lại. Âm thầm mặc quần áo đôi với anh, Mạc Đình Quân có vẻ như không quan tâm lắm, bởi dù gì trong căn hộ này cũng chỉ có cô và anh, không có ai khác nhìn thấy.
Cho nên anh không quan tâm có gián tiếp trở thành một đôi với cô không, ngược lại, dù chỉ là mặc quần áo ngủ và không ai nhìn thấy, Lăng Nhữ Y cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Cô đứng bên giường, môi nhỏ xinh đẹp mấp mấy muốn nói, nhưng bối rối e thẹn, hai tay cô giấu phía sau lưng bấu vào nhaụ


⬅ Trước Tiếp ➡