Dụ Em Trai Họ
Chương 13:
⬅ Trước Tiếp ➡
Cuộc thi cuối kỳ Ôn Thư Dung đạt thứ tự gần hai mươi, bảng xếp hạng ở trường học đứng trên hai trăm người. Cả nhà họ Ôn mừng vui khắp chốn, vô cùng hân hoan, muốn mời đại công thần ăn cơm, mua thức ăn và nấu hết bốn năm tiếng. Tới khi chuẩn bị xem như đủ, bảo con gái đi mời người ở sát vách.
Ba mẹ nhà họ Trình luôn luôn bận rộn, phần lớn thời gian là hai người lớn đều đi công tác xuyên thành phố, mời nhân viên làm theo giờ về và quét dọn, nấu cơm đúng giờ. Có đôi khi nhà họ Ôn sẽ làm chủ, bảo nhà họ Trình đến nhà họ ăn. Lúc Ôn Thư Dung qua gõ cửa, Trình Tiêu đang xem video đã “làm” cô dâʍ ɭσạи để thủ da^ʍ. Khi đến giới hạn, trong nháy mắt tiếng chuông cửa bén nhọn đột nhiên vang lên, tay phải Trình Tiêu cầm bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ©, người run lên, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra, “làm” bằng tay.
Cậu lau bừa vài cái rồi vo viên giấy vệ sinh ném vào thùng rác, vừa kéo quần vừa đi mở cửa.
Vào lúc này, chắc hẳn là Dung của cậu.
Quả nhiên, khi cửa vừa mở ra, Ôn Thư Dung đang đứng ngoài cửa. Có lẽ đã phát hiện trên người cậu có chỗ nào không đúng lắm, mũi nhỏ của cô hơi hơi động đậy hít hà, hỏi cậu: “Hồi nãy cậu tự xử rồi hả?”
Trình Tiêu cười, thiếu niên thanh tú cười rộ lên vô cùng đẹp. Cậu kéo cô gái nhỏ vào, vừa đóng cửa liền giam trong lòng. Hiểu biết về sinh lý của cô đều là do cậu dạy cho cô, nào là lỗ nhỏ dươиɠ ѵậŧ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ dươиɠ ѵậŧ hoặc giao hợp bằng ngón tay, lời thô tục lúc dươиɠ ѵậŧ ‘chơi’ cậu cũng từng nói ngẫu nhiên qua hai, ba lần.
Hôn mãi hôn mãi, khóe miệng Ôn Thư Dung chảy ra chút nước miếng. Cô mở to mắt, bỗng nhiên cô rất muốn nhìn thử dáng vẻ lúc Trình Tiêu động tình, vì vậy “không thầy tự biết”, thuận theo mép quần của cậu luồn vào trong, bàn tay nắm chặt dươиɠ ѵậŧ vừa cao trào, còn chưa hoàn toàn mềm xuống của cậu...
“Ừ...”
Trình Tiêu kêu một tiếng ngắn ngủi, không đẩy ra mà trái lại còn ôm chặt hơn. Vừa hôn khắp gương mặt Ôn Thư Dung vừa không quên thè lưỡi liếʍ, cắn cổ của cô.
Hơi thở của cậu không ổn định, bị chạm vào rất thoải mái: “Sao đột nhiên nhớ tới tìm tới tớ thế? Có phải bên dưới muốn ăn đồ của tớ rồi đúng không?”
Trong xương Ôn Thư Dung vẫn còn sót sự nổi loạn, nó khiến cho cô trở tay cầm mạnh dươиɠ ѵậŧ của Trình Tiêu một cái, sau khi đổi lấy tiếng kêu đau không nén được của đối phương mới hài lòng. Cô vỗ về vật đó bằng cách xoa nhẹ nhàng, nói: “Là mẹ tôi bảo cậu có công giúp tôi học bù, nhất định phải mời cậu ăn cơm...”
Câu tiếp theo cô không nói, cái gì mà có công dạy bù chứ. Mẹ của cô dẫn sói vào nhà thì có, con gái của bà sắp bị “ăn sạch” mà còn không biết. Phương pháp học bù của Trình Tiêu có đủ loại, nhưng gần như lần nào cũng không tránh khỏi đùa giỡn cơ thể của cô, thường xuyên học đến cuối sách là cô đã cao trào nhiều lần suýt chết rồi.
Trình Tiêu không lên tiếng, mυ"ŧ mạnh tai Ôn Thư Dung xong rồi mới thả người ra.
“Vậy đi thôi, đừng để dì đợi quá lâu.”
Ngày xưa Trình Tiêu sẽ không dễ nói chuyện như vậy, nhất là lúc bộ phận dưới người còn cứng ngắc, nhưng cân nhắc đến người đó là mẹ của Dung, cậu cố chịu, đè du͙© vọиɠ xuống. Vẫn quyết định ăn xong bữa cơm này trước rồi nói tiếp.
Mẹ Ôn rất chào đón Trình Tiêu, vừa nghĩ đến hai đứa nhỏ là thanh mai trúc mã, mặc dù trước kia từng có mâu thuẫn xích mích, nhưng mà bây giờ nhìn lại quan hệ đã hòa hoãn hơn nhiều, nói không chừng về sau còn có thể kết thành chuyện tốt giữa hai nhà đây.
“Con rể ứng cử viên” tốt thế này, có ai thấy mà không thèm chứ?
Bụng dạ Trình Tiêu thâm sâu, thấy thái độ mẹ Dung còn có những lời thể hiện tình nghĩa hai nhà của bà, trong lòng liền nắm chắc. Đây cũng là một trong những nguyên nhân cậu đặc biệt kính trọng bà, chỉ cần có thể trợ giúp cậu và Dung ở bên nhau trong tương lai, bất cứ ai cậu cũng có thể lợi dụng.
Trên bàn cơm có bốn người, Trình Tiêu và Ôn Thư Dung ngồi một bên, đối diện là hai người lớn đang an vị. So sánh thái độ khi đối xử với Ôn Thư Dung, mẹ của cô nhiệt tình với Trình Tiêu nhiều hơn. Đĩa rau bát canh, hỏi han ân cần, Ôn Thư Dung ở bên cạnh thấy vậy bĩu môi: Còn không biết là ai mới là ruột thịt của bọn họ cơ.
Xưa giờ sự thông minh của Trình Tiêu không chỉ thể hiện trong học tập. Cách đối nhân xử thế thường ngày của cậu, ngôn từ ăn nói cũng khéo đưa đẩy khiến cho người ta không tìm ra sai lầm. Những đứa trẻ này thường khiến trưởng bối ưa thích, là tiêu điểm trên bàn cơm. Nhưng khi bữa cơm ăn được một nửa, gương mặt tiêu điểm trên bàn cơm Trình Tiêu cười thản nhiên, tay từ từ vạch váy ngắn lên và luồn vào giữa hai chân Ôn Thư Dung...
Lúc cậu cách đồ lót vuốt ve âʍ ɦộ của cô, cậu thậm chí còn vừa mới nói tới điều chỉnh kế hoạch học bù kế tiếp của Thư Dung với hai trưởng bối. Hai vị nghe rất nghiêm túc, không ai phát hiện cậu được khăn trải bàn che khuất nên làm gì đó với con gái của họ ngay trước mắt họ.
Ôn Thư Dung là người đầu tiên nhận ra Trình Tiêu làm loạn, cô không ngờ cậu to gan tới thế. Cô hơi trừng mắt hạnh nhìn về phía tên đầu sỏ, ý bảo cậu mau chóng dừng tay. Thế nhưng vẻ mặt đối phương thể hiện sự phản đối, và vẫn có thể điềm tĩnh tiếp tục trò chuyện cùng những người lớn.
Cô chỉ đành phải cúi đầu, cha mẹ vẫn chưa chú ý tới sự kỳ lạ của cô. Đầu ngón tay Trình Tiêu moi móc linh hoạt, cọ cọ qua lại quả âm hạch mẫn cảm. Cô và cậu chơi lâu như vậy, thân thể đã sớm mẫn cảm cực kỳ, đυ.ng nhẹ một cái đã chảy nước rồi, sao mà chịu được cậu sờ như vậy chứ?
Đồ lót ướt, Ôn Thư Dung đỏ mặt, thở mạnh cũng không dám thở, lỗ nhỏ đã sớm bị Trình Tiêu cố tình dạy dỗ đến thèm , từng đợt từng đợt kɧoáı ©ảʍ tê dại bị dồn nén, giống như muốn đắm chìm cô.
Cô gác đũa sang một bên, tất cả sức lực và lý trí đều dùng để áp chế kɧoáı ©ảʍ và rêи ɾỉ.
Cô sắp khóc.
Trình Tiêu tập trung hai nơi, ngoài miệng trò chuyện cùng cha mẹ nhà họ Ôn, nhưng thật ra đuôi mắt đang chú ý đến Dung.
Lòng cậu si mê, cậu thực sự yêu dáng vẻ yêu kiều tới mức có thể bóp ra nước và quyến rũ nhiệt tình này của cô.
Trình Tiêu chia ra hai ngón tay, một ngón đẩy mép qυầи ɭóŧ Ôn Thư Dung ra, một ngón đâm vào, bắt đầu ra vô từ từ. Ôn Thư Dung chỉ có thể cắn môi dưới, nhưng thân thể vẫn thỉnh thoảng run lên một cái vì thoải mái.
Điện thoại ba Ôn vang lên, ông quay người ra sân thượng nghe. Mẹ Ôn cười với hai người, nói canh dưới bếp đã nấu xong rồi, bà đi xem thử, bảo bọn họ ăn trước. Ôn Thư Dung chỉ có thể đỏ mặt gật đầu, ngay cả ngước mắt cũng không dám.
Phòng ăn chỉ còn Trình Tiêu và cô. Trong tích tắc mẹ Ôn vào phòng bếp và đóng cửa lại, Trình Tiêu ném đũa, dùng sức ôm Ôn Thư Dung, hôn môi hồng nhuận phơn phớt hiện ánh nước của cô.
Tiếng nước bọt chùn chụt xen kẽ tiếng nước trong lỗ nhỏ tinh tế của Ôn Thư Dung hòa vào nhau. Ôn Thư Dung sợ muốn chết, nhưng dù đẩy Trình Tiêu như thế nào cũng không xi nhê. Hai cái miệng nhỏ ở trên lẫn dưới đều bị chặn sít sao, một cái bị lưỡi đút vào, một cái bị ngón tay “làm”.
Sợ hãi và kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ đan vào nhau, Ôn Thư Dung ôm lấy Trình Tiêu, cuối cùng vô cùng sung sướиɠ trút ra.
Hai người ôm quấn lấy nhau, miệng mở lớn thở hổn hển.
Người lớn đã về, hai đứa nhỏ cũng không động chiếc đũa. Trên mặt con gái còn có chút hồng hào không bình thường, trong lòng còn suy nghĩ: Dẫu sao cũng là thời kỳ dậy thì của trẻ em, có lẽ đây là ở chung nên thẹn thùng nhỉ? Mặt đỏ hết rồi.
Một bữa cơm ăn xong trong lo sợ hãi hùng. Trước khi Trình Tiêu bắt cóc Ôn Thư Dung, còn đặt một cái tên mỹ miều là “chuẩn bị bài học cho chương trình học kỳ sau”, nhà họ Ôn vô cùng hớn hở “tặng” con gái cho cậu.
Trình Tiêu đầy bụng gian trá, dẫn dắt em gái Dung vào phòng, cho cô xem vật báu của mình. Ngoại trừ camera và đoạn băng trong máy vi tính mà cậu không định mang ra công khai ra thì cậu còn có ảnh chụp lén treo đầy một tường. Trong số hình này có rất nhiều ảnh chụp chung lúc hai nhà hẹn nhau đi chơi quang minh chính đại, có tấm nhìn góc độ thì nhìn như chụp lén, chi chít đủ loại lớn nhỏ. Chúng được dán đầy một bức tường, dùng rèm che khuất, lúc vén lên thậm chí còn có thể nhìn thấy vết tϊиɧ ɖϊ©h͙ mới khô một nửa trên tấm ảnh.
Ôn Thư Dung còn đang ngây người thì đã bị Trình Tiêu ôm từ phía sau, thè lưỡi nho nhỏ ra liếʍ hôn phần gáy: “... Đừng sợ, Dung đừng sợ. Là do tớ rất thích cậu nên mới như vậy, tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi...”
Trình Tiêu vừa hôn, vừa ngắt quãng bộc bạch tâm ý của mình Ôn Thư Dung.
Đột nhiên được tỏ tình quả thật còn chân thành, nhiệt liệt hơn những cái hôn đang rơi xuống người cô, lời cậu nói làm Ôn Thư Dung đơ đến nói không nên lời một lúc lâu, nhưng trong lòng thì đang nổi lên từng sợi rung động nhè nhẹ, còn có một chút mừng thầm bí ẩn không bình thường.
Đây là một nam sinh vừa cao vừa đẹp, ưu tú không chỗ chê, thế mà thầm mến cô lâu vậy, cũng vì thế nên cậu mới câu dẫn cô lên giường làm những chuyện đó, vì thế mới nghĩ cách tiếp cận cô.
Cho dù là... Cho dù là sự yêu thích của cậu có hơi không bình thường, có hơi điên cuồng quá mức, thế nhưng vào lúc này, Ôn Thư Dung đã không còn lý trí để cẩn thận suy ngẫm. Bởi vì Trình Tiêu đã đẩy ngã cô xuống giường, đồng thời vuốt ve tới lui, dùng tay dùng miệng nhấm nháp hết cả người cô một lần.
Rõ ràng nam sinh trông như bình thản, lạnh nhạt, thoạt nhìn hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện nam nữ, nhưng thật ra du͙© vọиɠ rất nặng, mỗi lần đều dẫn dụ, quấn quýt Ôn Thư Dung lên giường, trong đầu đầy ham muốn dơ bẩn, muốn dùng hết tất cả các trò để dày vò đối phương. Hơn nữa “làm” còn dữ, sự ngây ngô được biểu hiện ra lúc lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể Ôn Thư Dung đã sớm biến mất không thấy đâu, thay vào đó chính là khát vọng đang đè nén: Cậu muốn cắm vào, cậu đã đợi rất nhiều năm rồi, hôm nay cậu nhất định phải cắm vào.
Máy điều hòa đang cố gắng hết sức chuyển hơi lạnh ra ngoài. Trong căn phòng chỉ thuộc về nam sinh, Ôn Thư Dung nằm, cô đã nhếch nhác chẳng gọn gàng như ban đầu: Cô bị Trình Tiêu bú ɭϊếʍ làm cao trào một lần, lại giúp cậu bằng miệng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn lên người cô, hòa lẫn với mồ hôi, cô như một con búp bê vải bị vò nát.
Trình Tiêu nằm trên người cô, cười khẽ: "Ăn thì ăn cho hết, sao còn đổ ra ngoài?”
Cậu cố ý đùa cô. Cậu biết rõ ràng hơn ai hết, bởi vì tϊиɧ ɖϊ©h͙ rất nhiều nên cô bị nghẹn không nuốt vào được nên chỉ có thể nhổ ra.
Ôn Thư Dung không đề phòng, Trình Tiêu đã thừa dịp cô thất thần chậm rãi cắm phần đỉnh vào.
Không phải bị xâm nhập làm khó chịu, mà là trống rỗng được lấp đầy nên thoải mái. Cô gái nhỏ cảm thấy thú vị, từ từ nhắm hai mắt, nhúc nhích lỗ nhỏ, hút tới mức Trình Tiêu hít không khí không ngừng.
Càng thăm dò vào trong, càng chặt không thể tưởng tượng nổi. Cuối cùng cảm thấy có một tầng cản, Trình Tiêu ngẩng đầu nhìn Ôn Thư Dung, hai cái trước ngực cô gái nhỏ đang phập phồng nhẹ nhàng, hai chân ôm lấy eo của cậu, nói một tiếng khe khẽ: “Vào đi.”
Một tiếng này gần như cắn nuốt sạch tất cả lý trí và sự kiềm nén của Trình Tiêu. Cậu cắn răng tiếp tục tiến vào bên trong. Lúc phá lớp màng kia của Dung, lỗ nhỏ của đối phương co rút kịch liệt, thân thể căng chặt: “... A, đau...”
Trình Tiêu áp sát hôn cô, nuốt tất cả tiếng kêu đau vào trong miệng.
Tiến vào vô cùng khó khăn, lần đầu nên cả hai người đều đau. Cuối cùng tiến vào được ba phần bốn, Trình Tiêu nhìn còn khó chịu hơn Ôn Thư Dung, vẻ mặt có chút trắng, cố nén lắm rồi, hai bên trán đều là mồ hôi.
Mới đầu, ngay giây phút cơn đau đớn như xé rách đi tới, Ôn Thư Dung chỉ cảm thấy căng, trướng, gậy thịt của Trình Tiêu vừa rất lớn lại còn thô, nó còn đang kích động giật giật trong âʍ đa͙σ của cô.
“Đừng sợ, tớ không cắm vào, đợi cậu hết đau rồi tớ sẽ chuyển động tiếp...”
Đến lúc này rồi, Trình Tiêu vẫn để ý cảm nhận của người dưới thân, bức tường thịt kia kẹp chặt cậu khiến cậu có mấy lần muốn mặc kệ mà đâm lút cán một cái. Cuối cùng đã từ từ tiết ra chất lỏng...
Trình Tiêu co rút vài cái, nhìn Dung chỉ rêи ɾỉ chứ không kêu đau tiếp. Cậu ôm eo của cô, giã mạnh liên tục: “Bành bạch bành bạch...”
Tiếng quan hệ đâm ra vào trộn với tiếng da thịt chạm vào nhau, phản ứng của Trình Tiêu rất lớn, gân xanh trên cổ đều nổi lên.
Thật thoải mái, thoải mái đến mức cả người sắp mất đi ý thức, chỉ còn lại động tác giao hợp đút vào ra nguyên thủy nhất.
Sảng khoái tích lũy ngày càng nhiều, Ôn Thư Dung trở mình sau khi bị đâm, rồi lại lại bị Trình Tiêu kéo eo đâm thẳng tới tận cùng nhiều lần.
“A a a...”
Cô gần như hoài nghi cậu đã đâm đến miệng tử ©υиɠ.
Tiếng Ôn Thư Dung rên quyến rũ và không khống chế được co rút lỗ nhỏ, đối với Trình Tiêu đây lại là một việc cực kỳ kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Cậu biết nam nữ giao hợp sung sướиɠ nhưng không ngờ sẽ sung sướиɠ tới mức khiến cho người ta bằng lòng chết trên người đối phương.
Cách xâm nhập nguyên thủy nhất, trực tiếp nhất không thể nghi ngờ rất thỏa mãn tình yêu biến chất và tham muốn chiếm hữu của Trình Tiêu đối với Ôn Thư Dung. Cô dưới người cậu dịu dàng hầu hạ, mỗi một tấc dươиɠ ѵậŧ của cậu đều xâm nhập vào chỗ sâu trong thân thể cô. Chỉ đυ. nhau ra vào không hề có kỹ xảo như vậy cũng đã làm cho Thư Dung không chịu nổi. Cô ý thức được mình sắp đến điểm nào đó, trong lúc sợ hãi nắm lấy cánh tay của đối phương.
Càng lúc càng nhanh, cậu đâm càng lúc càng nhanh.
Lập tức phải...
“A...”
Ngón chân của cô cọ xát ga giường, kêu lên mất không chế.
Kɧoáı ©ảʍ cực kỳ mãnh liệt khiến cô cao trào trong nháy mắt, run rẩy, đầu óc trống rỗng, âʍ đa͙σ vặn vẹo khiến cho ham muốn xuất tinh của cậu tăng vọt tới tận cùng.
“A, muốn bắn rồi, muốn...”
Cậu hung hăng chạy nước rút mấy cái cuối cùng, sau đó cố gắng rút ra, đặt ngay vυ" của cô, từng pháo hoa trắng ấm phụt lên trên đó.
⬅ Trước Tiếp ➡