Dụ Em Trai Họ
Chương 14:
⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Thư Dung là yêu tinh quyến rũ nhưng không biết. Tuy nhiên Trình Tiêu thì biết rõ, cậu luôn luôn rõ Dung của cậu có bao nhiêu sức hấp dẫn hơn bất kỳ kẻ nào. Cậu nói thật cho Ôn Thư Dung biết, nhưng cô bĩu môi không tin, nói con trai đều là nói ngọt nhưng lòng lạnh, sau đó chọn một đống tật xấu của mình, như là ngực không đủ lớn, mông chưa đủ cong các thứ.
Cô không biết Trình Tiêu mê muội thân xác này của cô bao nhiêu.
Cậu yêu ngực nhỏ của cô, nó giống như trứng gà ngây ngô và bánh bao đáng yêu; yêu lỗ nhỏ của cô, vừa nhiều nước vừa chịu chơi; yêu bờ mông nhỏ mà cô không tự tin, nó đáng yêu, mềm mại giống như quả đào mật.
Nếu cô cứ không tin, cậu sẽ đè cô xuống giường làm mười lần tám lần. Trừ ăn cơm và ngủ ra, hai người đều quấn lấy nhau ở trên giường.
Những ngày nắng to đã kết thúc, bầu trời âm u đổ mưa to. Theo tiếng gió nhẹ xào xạc, mưa rơi ào ào hơn nửa ngày, bầu trời vẫn u ám...
Ôn Thư Dung nằm sấp trên giường, sắp mất đi ý thức, vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng Trình Tiêu ở sau lưng vẫn đút vào không biết mệt mỏi.
“... Đây là, bao cuối cùng trong cái hộp này...”
Ôn Thư Dung thở yếu ớt, giọng khàn khàn khe khẽ cầu xin tha thứ: "Nhanh, nhanh bắn ra đi..."
“Bịch, bịch , bịch...” Bên tai không dứt.
Căn phòng lộn xộn. Ga giường ngấm loang lổ chất lỏng, tình đến đoạn nồng nàn liền tiện tay cởϊ qυầи áo, đồ lót ném xuống đất, khắp nơi đều là áo mưa đã dùng, còn có hai lần cậu không mang bao, bắn lên người cô một lần, và ga giường bên cạnh cũng bị bắn tung tóe.
Cô đã không nhớ nổi bọn họ đã làm tới làm lui mấy lần, cô chỉ nhớ buổi sáng lúc ba mẹ cô về thăm ông bà, trước khi đi đã gửi cô cho Trình Tiêu, đã bắt đầu làm. Đặt thức ăn ngoài đường về, tắm rửa và ngủ, trừ những lúc đó ra thì “yêu” không ngừng.
Trình Tiêu nghỉ ngơi chốc lát, cố sức chơi cô như du͙© vọиɠ bị “vỡ đê”. Thiếu niên vừa khai trai(1) tràn đầy sức lực, giày vò cô kiệt sức.
(1)Khai trai: Ăn mặn sau một thời gian dài ăn chay.
Bên ngoài trời còn đang mưa, giọt mưa lớn như hạt đậu bắn lên cửa sổ thủy tinh, bức màn kéo chặt, trong phòng ngoại trừ tiếng mưa rơi thì chỉ có yên tĩnh.
Trình Tiêu vừa mới bắn một lần nữa, đang ôm Ôn Thư Dung ngủ dưỡng sức. Dươиɠ ѵậŧ vẫn đang để trong cô lâu lâu run lên một cái. Cậu hưởng thụ cảm giác được đối phương bao bọc, trong tôi có cậu, trong cậu có tôi, ai cũng đừng hòng tách bọn họ ra.
Sau đó cậu cũng không rút ra, để vậy ôm Ôn Thư Dung ngủ.
Hơn sáu giờ sẩm tối, Trình Tiêu tỉnh, thu dọn qua loa rồi ôm cô đi tắm rửa. Cả quá trình đó Ôn Thư Dung không tỉnh, khiến cho Trình Tiêu muốn nhân cơ hội cắm vào cũng không dám, vì biết cô mệt muốn chết rồi.
“Làm” cả ngày, sách cần học thuộc và bài tập cần làm trong kế hoạch ban đầu đều chưa hoàn thành. Ôn Thư Dung dậy lúc sáu giờ ba mươi, Trình Tiêu đang ôm cô ngồi trong lòng và sấy tóc.
“Ba mẹ của tớ về chưa?”
Cô gái nhỏ thoải mái khi được xoa đầu, dựa sâu vào vòng ôm của chàng trai, giống như một con mèo con tham sữa.
Trình Tiêu tắt máy sấy và để qua một bên, giở bài tập của Ôn Thư Dung: “Vẫn chưa, nhưng mà tranh thủ trước khi họ quay về, cậu phải hoàn thành nhiệm vụ hôm nay."
“Bài văn là bài trước đó cậu đã thuộc, lát nữa hiểu thêm là được rồi, nhưng bài tập dì chắc chắn sẽ kiểm tra nên nhất định phải viết.”
Giọng nói Trình Tiêu mát lạnh, cậu bình tĩnh nói, xoa xoa tai Ôn Thư Dung vỗ về, nói: “Dung nghe lời nào, tớ sẽ ở bên cạnh nhìn, sẽ giúp cậu mà, sẽ hoàn thành rất nhanh thôi.”
Ôn Thư Dung sớm đã bị “làm” kiệt sức, vẻ sắc sảo cũng bị ngón tay quấn quýt của Trình Tiêu làm nhu hòa, nghe vậy gật đầu, nhận bút và bắt đầu ghi.
Khiến Ôn Thư Dung học tập tốt chính là Trình Tiêu, nhưng lúc đối phương thật sự đặt tất cả lực chú ý vào sách, người không vừa lòng khi mình bị bỏ qua vẫn là Trình Tiêu.
Cậu quay về nhà một chuyến, cầm theo một cái hộp từ trong phòng ra. Ôn Thư Dung liếc liếc, mới đầu còn tưởng đó là mấy món ăn vặt: "Cho tớ ăn sao?"
Trình Tiêu liền cười, chỉ có điều là nụ cười xấu xa có chứa chút du͙© vọиɠ: "Đúng, cho cậu ăn."
Ôn Thư Dung không để ý, dù thế nào cô cũng không nghĩ tới là “ăn” thế này.
Lúc Trình Tiêu nhét quả trứng rung màu trắng nhạt vào trong khe của Ôn Thư Dung, còn bảo cô đừng cúi đầu, nghiêm túc học thuộc thơ. Đáng thương cho cô gái nhỏ bị đùa bỡn mặt đầy ửng hồng, còn phải phân lực chú ý sang bài văn. Thậm chí cô còn không biết cái gì đang nhét vào trong mình: "A... Trình Tiêu, cậu làm gì trong đó thế...”
Trình Tiêu không lên tiếng, chỉ ngồi bên cạnh cô, một tay xoa âʍ ɦộ và hạt đậu của cô, tay kia ấn công tắc kết nối dây nhỏ của trứng rung.
“Ưʍ...”
Ôn Thư Dung hoảng sợ giật mình, trứng trong khe rung lên “ong ong”, cảm giác rất kỳ lạ, cảm thấy dị vật rất mạnh mẽ, độ rung khiến trong cô vừa ngứa vừa tê tê.
“Đừng, cậu đừng đùa, tôi học thế nào đây... Tôi không học được....”
Thật là khó chịu, cô đã mơ hồ nhận ra đó là đồ chơi tìиɧ ɖu͙© rồi, cô không muốn món đồ chơi này, món đồ chơi này lạnh như băng, cô muốn tay và miệng của Trình Tiêu hơn, còn có côn ŧᏂịŧ nóng hầm hập có thể chọc vào đến chỗ sâu nhất của cậu.
Nhưng Trình Tiêu lại cực kỳ yêu dáng vẻ bất lực đáng thương này của cô, nó khiến du͙© vọиɠ chà đạp cô thô bạo trong lòng cậu càng dâng lên mạnh hơn.
“Được, tôi sẽ chơi nhẹ chút, sẽ rất thoải mái...”
Cậu dỗ dành cô một cách dịu dàng, hôn nhẹ tai của cô, dưới tay lại cầm một cây gậy massage mô phỏng chân thật.
Mục đích trong lòng Trình Tiêu rõ là xấu xa: Cậu muốn bồi dưỡng ‘cô bé’ của Dung thành một ‘cô bé’ không rời xa sự da^ʍ ô của cậu, cho dù dươиɠ ѵậŧ của cậu không đâm vào thì cậu cũng muốn dùng cái khác cắm vào để cô hết ngứa, dạy cô không có lúc nào là không hãm sâu vào tìиɧ ɖu͙©, dạy cô làm gì cũng không quên được thân thể và dạy dỗ của cậu.
Mới đầu Ôn Thư Dung còn có một chút không quen, nhưng rất nhanh, phía dưới của cô đã tiết ra càng ngày càng nhiều dâʍ ɖị©ɧ trong suốt, có lẽ cũng bị nhảy trứng rung đến chỗ thoải mái nên cô ngâm khẽ hai tiếng, cuối cùng không hề kháng cự nữa, chỉ chuyên tâm vào hưởng thụ.
“Nước nhiều thế này còn nói khó chịu. Dung rõ là sướиɠ muốn lên trời rồi, có phải không?”
Trình Tiêu ghé vào tai cô, nửa uy hϊếp nửa dỗ dành cô nói ra vài lời dâʍ ɖu͙© mà bình thường sẽ không nói.
Cô híp mắt, ngoan ngoãn nói: “Đúng, sướиɠ, vừa tê vừa phê..”
Trình Tiêu thở dài một tiếng, hôn lên môi của cô: "Nghe lời quá."
Nói xong, đầu của gậy massage đã đặt ngay cửa mình của Ôn Thư Dung, nó đã vào vào phần đầu. Lỗ nhỏ nhúc nhích co rút kịch liệt, Trình Tiêu thừa cơ cắm thẳng vào...
“A a a...”
Ôn Thư Dung rên lên thật dài, sách trên bàn sớm đã bị cô đẩy qua một bên, cô vô lực dựa lên người Trình Tiêu, môi hiện lên ánh nước khép hờ giống như đôi mắt, tươi đẹp không thể tin được.
Nước của lỗ nhỏ đã chảy xuống ghế, tiếp đó chảy xuống đất, tí tách nhỏ giọt, trên mặt đất hình thành một bãi nước nhỏ.
Cậu dùng tay khống chế cây gậy massage ra vào trong khe thịt của cô, cửa mình sau một ngày bị làm đã có hơi sưng, mỗi lần dươиɠ ѵậŧ giả được rút ra, thịt chuyển sang màu đỏ giống như một đóa hoa bị ăn mòn.
Bỗng nhiên Trình Tiêu rất muốn thấy cô khóc. Cậu chỉ châm chước vài giây, sau đó liền vươn tay cầm hai cái điều khiển từ xa trên bàn, điều khiển bọn nó lên bậc mạnh nhất. Trứng rung và gậy massage đều là cậu tuyển chọn tỉ mỉ, dù có mở tối đa cũng không làm Dung bị thương. Khe thịt mềm mại thế kia cậu vĩnh viễn chơi không đủ, sao nỡ làm tổn thương chứ. Nhưng dáng vẻ muốn khóc nhưng không khóc hiện tại của đối phương quả là đòi mạng mà.
Vừa điều khiển, độ rung đột nhiên nâng lên, kɧoáı ©ảʍ vốn đang là “dòng chảy dịu êm” đột nhiên giống như cơn thủy triều mãnh liệt dâng lên nhấn chìm Ôn Thư Dung. Cô ôm chặt cổ Trình Tiêu, rêи ɾỉ kèm theo khóc nức nở, bị tê dại sảng khoái không có điểm dừng dưới người ép chảy nước mắt.
Đồ chơi và dươиɠ ѵậŧ đều có những chỗ tốt và những chỗ hại, chỉ có điều dù sao tần suất rung của đồ chơi sẽ mạnh hơn chút, không giống Trình Tiêu quan tâm cảm thụ của cô mà lúc nhanh lúc chậm, vì vậy sẽ có thêm một kɧoáı ©ảʍ rất khác, cứng nhắc nhưng chuẩn xác.
Trình Tiêu chỉ cười, dùng môi lưỡi an ủi Ôn Thư Dung. Rõ ràng dươиɠ ѵậŧ dưới người đã cứng rắn tới thấy đau, thậm chí đã tiết ra một ít tinh rồi, nhưng cậu không đi vỗ về chơi đùa mà chỉ chuyên tâm đỡ Ôn Thư Dung lung lay muốn ngã. Cô hoàn toàn ỷ lại cậu, giao kɧoáı ©ảʍ của tìиɧ ɖu͙© vào tay của cậu, khiến cậu căn bản không cần ra trận cũng có thể bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến bắn ra.
Ôn Thư Dung cao trào, trong nháy mắt tiếng kêu chói tai vang lên, nước mắt cũng rơi xuống, là sướиɠ.
Nhưng bài tập mới viết được vài chữ. Trình Tiêu nhăn mày, lý trí vẫn đang sa vào tìиɧ ɖu͙©.
Trình Tiêu lại đặt Ôn Thư Dung lên giường đơn vừa thay xong, dươиɠ ѵậŧ nóng hổi “hôn” mu bàn chân của cô, kề sát vào cửa động của cô, nước bị món đồ chơi kia kí©ɧ ŧɧí©ɧ ra đều dính lên trên.
Anh không lập tức cắm vào, mà là hôn xuôi theo mặt sau của chân Ôn Thư Dung mấy lần, cái mông của cô cũng được chăm sóc bằng cách xoa nắn, cái lưng trắng nõn gầy gầy đều là nước miếng khi cậu mυ"ŧ vào.
Cuối cùng cậu thè lưỡi ra liếʍ vào trong động của cô, đâm vào vài cái thăm dò, sau đó quan sát, rõ ràng dùng mắt thường có thể thấy âʍ đa͙σ đang cố gắng co rút, chẳng giống bị cắm hỏng.
Nơi giao hợp lại bắt đầu tiết chất lỏng, “dẫu lìa ngõ ý còn vương tơ lòng”, chúng kéo sợi quấn quýt cậu đâm dươиɠ ѵậŧ vào trong. Trình Tiêu đâm vào tận cùng, rút ra nửa cây rồi chậm rãi đút vào....
Tiếng nước dâʍ đãиɠ nhớp nháp, bởi vì tư thế vào từ đằng sau của Trình Tiêu nên càng thêm sắc dục. Ôn Thư Dung bất giác nâng bắp chân lên, lung la lung lay giống như lục bình trôi nổi, bị Trình Tiêu nắm eo húc vào từng cái từng cái.
“Dung ơi, Dung ơi... Tớ chơi cậu có thoải mái không?”
Trình Tiêu tập trung đâm vào điểm nhạy cảm của cô, người dưới thân bị đâm run run không ngừng. Nhưng cậu vẫn không tha cho người ta, còn nói vài lời không biết xấu hổ nói kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô.
Trình Tiêu thở dốc, tiếng rêи ɾỉ đã không tròn âm. Cậu chỉnh tốc độ làm nhanh hơn, rút ra rút vào, chưa đến vài cái vào sâu ra cạn, lại đυ.ng phải miệng tử ©υиɠ của Ôn Thư Dung. Cơ bắp mông, eo căng lên, eo cứ nâng cao không biết mệt mỏi.
Ôn Thư Dung bị “làm” tới mơ màng, trong đầu chỉ còn lại có một suy nghĩ là chắc có lẽ kiếp trước Trình Tiêu từng là một con chó đực chỉ biết động dục, cho nên mới có thể một ngày bắn nhiều lần vậy nhưng vẫn còn tϊиɧ ŧяùиɠ.
Đến giai đoạn chạy nước rút cuối cùng, Trình Tiêu cúi người càng sâu, tất cả sức lực đều tập trung vào lưng, động tác mạnh giống như nổi điên, kêu a a khe khẽ, rút ra một chút rồi cắm vào ngay lập tức. Ga giường bị hai tay Ôn Thư Dung nắm nhăn nhúm, khóe miệng chảy ra nước bọt, bị đâm tới mức sức rêи ɾỉ, kêu khóc cũng không còn.
Cậu giống như một chiếc motor chạy bằng điện, nhất là sau khi Ôn Thư Dung cao trào, lỗ nhỏ mẫn cảm nên co rút kẹp lại càng chặt khiến cậu càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Cậu đè chặt cô rồi đút vào vài cái, cuối cùng xuất trên bụng cô.
Ngay lập tức, cả căn phòng đều tràn ngập mùi vị hoa đỗ quyên nồng đậm, ngọt tanh và tinh dục đan vào nhau. Trình Tiêu như chỉ còn nửa cái mạng, chôn mặt vào ngực Ôn Thư Dung hưởng thụ dư vị. Ôn Thư dung nửa tỉnh nửa mê, ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn nhúc nhích nữa.
Chỉ có mưa vẫn còn rơi.
⬅ Trước Tiếp ➡