Lại thấy giấc mơ kia rồi. Mơ thấy mình bị một người đàn ông bụm mắt, đè chân “làm”, ngay cả tướng mạo đối phương thế nào cũng không thấy rõ đã mất ý thức, sau đó giật mình tỉnh lại.
Bùi Lăng xoa huyệt Thái Dương, bóp thêm hai cái, có chút đau đầu.
Quy định của công ty là thời gian nghỉ trưa được cộng thêm nửa tiếng ăn cơm, mỗi lần ăn cơm cô ăn ba mươi phút, thời gian còn lại đều dùng để nghỉ trưa nhưng tỉnh ngủ vẫn cảm thấy rất mệt mỏi, người uể oải, rệu rã.
Có thể là lớn tuổi, cô nhớ lúc mới vừa vào công ty làm thực tập sinh, ngay giờ nghỉ trưa đã bị kêu đi làm việc tay chân nhưng mà không cảm thấy mệt.
Bùi Lăng lấy cái gối hình chữ U trên cổ xuống, gác xuống bàn làm việc, bắt đầu công việc buổi chiều.
Nửa năm trước cô từ cương vị thực tập chuyển thành chính thức, bây giờ đã là trợ lý thư ký cho ông chủ công ty này, bên trên đè nặng một thư ký Tổng giám đốc, còn có một tòa Phật lớn là Tổng giám đốc. Không nói như đi trên băng mỏng nhưng cũng phải cẩn trọng. Nhưng mà hiện nay cô đang gặp phải một vấn đề nan giải cực kỳ hiếm thấy: Đi đưa trà chiều cho sếp lớn.
Nhắc tới ông chủ lớn khiến Bùi Lăng sợ hãi, còn nhớ lời dạy bảo đầu tiên khi cô nhận chức thực tập sinh. Từ ngày đầu tiên cô bước vào công ty này, Giám đốc của phòng nhân sự đã đích thân dạy cho bọn họ buổi học vào xã hội thứ nhất:
Kính sợ cũng như phục tùng sếp lớn vô điều kiện.
Khi đó tuổi nhỏ không hiểu chuyện, tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy Giám đốc nhân sự này chuyện bé xé ra to quá. Dẫu cho sếp lớn có quyền thế, nhưng nhân viên đã làm xong chuyện thuộc phận sự của mình rồi thì ông ta có thể đáng sợ đến mức nào chứ? Toàn là nói chuyện giật gân, hù dọa những tay mơ ở nơi làm việc này.
Nhưng mà rất nhanh sau đó sự thật đã hung hăng tát cho cô một cái tát, cũng cứng rắn đẩy cô ra khỏi “Tháp ngà voi” là trường học, nói cho cô biết: Bây giờ cô đã đi vào xã hội, đang làm việc, đừng ôm tâm lý may mắn có lẽ phải vậy, bởi vì bất cứ lúc nào cũng có khả năng ông chủ sẽ bởi vì cô làm một sai lầm nhỏ mà khai trừ cô, tựa như khai trừ đồng nghiệp đã thực tập chung với cô và trở thành chính thức chưa đầy nửa tháng.
Ngày đó cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy ông chủ trong truyền thuyết.
Tổng giám đốc điều hành họ Văn, cha là một vị cổ đông cấp cao của công ty, địa vị Tổng giám đốc Văn đứng sau Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới nhậm chức cách đây không lâu.
Cô không ngờ đó là một người đàn ông còn trẻ vậy. Cô tốt nghiệp đại học mới hai mươi hai tuổi, đối phương mới hai mươi lăm tuổi. Nhưng mà ai bảo người ta có một người cha tốt, chuyện này có ai mà không hâm mộ.
Mới đầu Bùi Lăng vẫn rất có thiện cảm với vị cấp trên này của mình. Dù sao anh cũng có bề ngoài đẹp, gia thế tốt, dáng người cao to, chi lan ngọc thụ, đeo một cặp kính không gọng, nhã nhặn khôi ngô không thể tin nổi. Lại có năng lực, còn là người đàn ông độc thân giàu có.
Khi đó cô vẫn chưa phải ở chức vị hiện tại, mà là giống như những đồng nghiệp khác ở văn phòng bên ngoài. Nhưng mà chỉ bởi cà phê thêm sai một phần đường mà tiền bối từng thực tập chung với cô vừa được chuyển lên chính thức bị đuổi, sau đó mới là cô ngồi lên ghế trống.
Tuy rằng đồng nghiệp đều an ủi cô, bảo người bị khai trừ vì đã làm sai chuyện còn thà chết chứ không chịu nhận nên mới bị Tổng giám đốc Văn phản cảm, thành ra mới bị khai trừ, cô chỉ cần dịu dàng ngoan ngoãn một tí là không sao hết. Nhưng cô vẫn vì chuyện này mà từ đó về sau dừng những mơ mộng thiếu nữ với Tổng giám đốc, luôn luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm.
Bình thường bởi vì có thư ký Trần nên những việc tới gần Tổng giám đốc Văn như đưa trà chiều, đưa văn kiện căn bản không tới phiên cô làm. Cho dù là trà chiều bảo cô chuẩn bị nhưng thư ký Trần cũng sẽ đứng một bên để nhìn chằm chằm vào cô từ đầu tới cuối, nhưng hôm nay thư ký Trần có việc xin nghỉ, trước khi đi đã giao hết chuyện của mình cho cô, cho nên mới có “trà chiều đòi mạng” vào xế chiều hôm nay.
Không có thư ký Trần ở bên cạnh, cô thật sự có hơi sợ.
Bùi Lăng cố gắng đè sợ hãi trong lòng xuống, bưng cà phê, gõ “cốc cốc” hai cái vào văn phòng cấp trên.
Một giọng nam mát lành, sâu lắng truyền ra từ bên trong: “Vào”
Bùi Lăng đẩy cửa đi vào, cúi đầu cung kính: "Tổng giám đốc Văn, đã đến giờ trà chiều rồi."
Văn Chính Nhạc nghe vậy ngẩng đầu lên, cách một lớp kính hơi mỏng, ánh mắt của anh có chút u tối không rõ.
Một giờ trước, cô còn nằm ở dưới người anh, hoàn toàn mất đi ý thức, từ từ nhắm hai mắt, hai tay bị nâng quá đầu và đè xuống, áo và áo ngực bị giở lên cao nhất, hai bầu ngực loã lồ, váy cũng kéo sang bên hông.
Qυầи ɭóŧ à, đang treo lủng lẳng trên đầu gối, khi đó anh sẽ cắm vào điểm G và đút ra đút vào ma sát, đung đưa đến khi cô run lên một cái, cuối cùng bắn lên mặt cô.
Bây giờ cô đã tỉnh, lại trở về cấp dưới bình thường của anh, không thể bị anh ấn lên ghế sofa da^ʍ ô nữa.
Cô vẫn chưa biết nhỉ, thuốc vitamin mà cô uống sau mỗi bữa trưa đã sớm bị anh đổi thành thuốc ngủ, thuận tiện cho anh làm những chuyện hạ lưu bẩn thỉu với cô.
Người đàn ông lên tiếng: “Đặt lên bàn đi, lát nữa tôi uống."
Bùi Lăng thở phào trong lòng nhưng lập tức lại ý thức được rằng lát nữa uống cũng có nghĩa là cô còn phải đợi tới lúc anh uống xong, đi vào thêm một lần để lấy ly đi.
Nhưng mà đành chịu, cô chỉ có thể thuận theo gật đầu: "Tổng giám đốc Văn, vậy tôi đi ra ngoài trước. Lát nữa anh uống xong thì gọi tôi, tôi vào thu dọn."
Nói xong, cô quay người định đi, nhưng bỗng nhiên bị gọi lại: "Đợi một chút...”
Bùi Lăng dừng bước, ngẩng đầu nhìn cấp trên của mình. Người đàn ông có lông mày như núi xa, cái cằm nhọn làm cả khuôn mặt nổi bật lên trông rất đẹp.
“Tạm thời đừng đi, tôi có vài chuyện muốn hỏi cô.”
Ánh mắt Văn Chính Nhạc đảo sang ghế salon ở bên cạnh cách đó không xa, ra hiệu cô ngồi xuống: “Cô ngồi đó trước đi, có lẽ sẽ đợi lâu chút.”
Bùi Lăng căng thẳng, trong đầu lập tức hiện lên tất cả việc khác người hoặc một vài sai lầm mà mình đã làm trong nửa năm qua kể từ khi mình nhậm chức: Không cẩn thận làm rơi vỡ ly trong phòng trà, có một lần nghỉ trưa ngủ quên, lúc tỉnh đã ba giờ rưỡi; ngược dòng về lâu hơn, thậm chí còn không biết tự lượng sức mình mơ tưởng thân thể của sếp.
Có lẽ còn có lúc khác, những lúc đắc tội Văn Chính Nhạc mà chính cô cũng không biết.
Chẳng lẽ, muốn bắt đầu phạt cô sao?
Bùi Lăng lo lắng, bặm môi ngồi lên ghế salon, có chút khẩn trương nắm chặt làn váy đang phủ trên đùi.
Máy điều hòa trong văn phòng Tổng giám đốc được bật hết mức, người đàn ông vẫn đang xem văn kiện trong tay, trong phòng ngoại trừ tiếng gió vù vù của điều hòa thì cũng chỉ còn tiếng anh lật qua lật lại trang giấy sột soạt.
Yên tĩnh tới mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Nhưng mà đợi vài phút, chất vấn hoặc là mắng chửi trong tưởng tượng của Bùi Lăng mãi thật lâu vẫn chưa rơi xuống đầu cô.
Văn Chính Nhạc nâng mi, liếc nhìn cô một cái: “Cô tới công ty đi làm sắp một năm rồi nhỉ?”
Bùi Lăng như ngồi trên đống lửa: “Còn nửa tháng nữa là tròn một năm rồi."
Vì sao đột nhiên hỏi tới cái này, muốn khai trừ cô sao? Sao lời này nghe như cấp trên khuyên cấp dưới lui thế?
“Trong lúc công tác cảm thấy thế nào, có chỗ nào thấy không quen không?”
Người đàn ông hạ tài liệu văn bản xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, giống như cuối cùng đã chịu nhìn thẳng vào cô.
Trên thực tế, anh đang thu bớt ánh mắt đang tràn đầy du͙© vọиɠ của mình. Để giấu mình sau tài liệu văn bản thật lâu rất khó khăn nhưng anh sợ sẽ dọa đối phương sợ.
Bùi Lăng không biết rốt cuộc anh muốn hỏi cái gì mà cứ quanh co lòng vòng như vậy, rất dễ khiến cho cô liên tưởng đến dáng vẻ hỉ nộ vô thường ngày thường của anh.
Phải biết rằng sếp lớn rất kiêu ngạo, bình thường các đồng nghiệp nữ có tướng mạo có dáng người có khí chất trong công ty “lòng có nơi hướng về” với anh nhiều như vậy nhưng anh chưa từng đáp lại bất kỳ người nào. Bây giờ đột nhiên hỏi một viên chức nhỏ không có danh tiếng gì như cô, là đang quan tâm à? Ha ha!? Còn không bằng bảo cô tin là sao chổi đυ.ng trái đất!
Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể kiên nhẫn trả lời: “Trong công việc đều rất tốt, có chỗ không hiểu cũng có tiền bối trong công ty giúp tôi, không có gì là không quen cả.”
Tiền bối? Tiền bối nào? Là ai? Nam hay nữ vậy?
Người đàn ông híp mắt, trong lòng có chút không vui.
"Nếu như không có chỗ không quen, vậy sao sắc mặt lại kém như vậy? Tôi thấy cô giống như rất mệt mỏi, có thể loáng thoáng nhìn thấy quầng thâm mắt."
Trong nháy mắt, Bùi Lăng nói không ra lời.
Gần đây cô thức đêm theo dõi phim, nam nữ chính sắp giải trừ hiểu lầm và ở bên nhau rồi, cô cố mỗi đêm đều thức đến nửa đêm, chắc hẳn quầng thâm mắt là vì thế mà ra.
“Vâng... Tôi thuê phòng ở kia, gần đây có người lắp đồ, tối không nghỉ ngơi tốt...”
Giọng cô càng ngày càng thấp vì chấp dạ, cô nói: “Xin lỗi Tổng giám đốc Văn, phiền anh lo lắng, tôi sẽ không để chuyện cá nhân làm ảnh hưởng công việc...”
Văn Chính Nhạc không nói lời nào, anh thừa biết cô đang nói dối.
Tòa nhà cô đang ở đều là của anh, lầu trên lầu dưới bao gồm cả tầng một đều không có hộ gia đình khác. Có người lắp đồ hay không, sao anh có thể không biết được. Nhưng thấy cô gái cúi đầu, dáng vẻ tội nghiệp khiến anh không khỏi mềm lòng, biết rõ cô xưa nay chỉ sợ anh, giờ phút này cũng không dám vạch trần lời nói dối của cô.
“Trợ lý Bùi, cô rất sợ tôi à?”
Người đàn ông nhướng mày, giọng nói hiện rõ sự chắc chắn.
Bùi Lăng cúi đầu thấp hơn: “Không có, Tổng giám đốc Văn, tôi chỉ là...”
Chỉ là cái gì thì sau một lúc lâu vẫn chưa nghĩ ra lý do.
Văn Chính Nhạc không làm khó cô nữa, bưng cà phê lên uống một ngụm: “Không nghỉ ngơi tốt thì có thể xin tạm nghỉ, công ty không phải “Chu lột da”(1) nên sẽ không làm gì cô, vì vậy cô cũng không cần sợ tôi, có hiểu không?"
(1)Chu lột da: Một địa chủ ác bá dưới ngòi bút tác giả Cao Ngọc Bảo trong tác phẩm Gà gáy lúc nửa đêm. Trong văn tự bán mình có ghi quy định “gà gáy phải dậy làm việc”, bởi vì trước kia không có đồng hồ hay công cụ tính giờ nên lấy mốc gà gáy thì dậy làm việc và mặt trời lặn thì kết thúc công việc. Tên địa chủ này gáy lúc nửa đêm, khiến cho đám đầy tớ dậy trước thời gian quy định làm việc tay chân vất vả. Đám người ở không nhịn được, cuối cùng bày kế “dạy dỗ” “Chu lột da”. Bấy giờ, “Chu lột da” là biểu tượng của bóc lột.
Bùi Lăng như được đại xá, liền vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi Tổng giám đốc Văn.”
Người đàn ông thấy cô nhu thuận, khóe miệng cong lên cười một cái, nhưng thoáng cái đã trở lại bình thường: "Trở về đi, ly trà không cần cô dọn. Ngày mai bảo Trần Khiêm đến."
Trần Khiêm chính là vị thư ký Trần kia, cũng trực thuộc cấp trên của Bùi Lăng, cô là một trợ lý thư ký nho nhỏ, có quá nhiều người đè trên đầu của cô.
Bùi Lăng đồng ý liên tục, đứng lên đi liền, vẫn không quên đóng cửa phòng làm việc.
Tiếng bước chân ngoài cửa đã xa, Văn Chính Nhạc đứng lên, vừa khéo áo khoác Âu phục đắt tiền đã bị cởi ra và ném lên ghế, nửa người trên của anh chỉ có áo sơ mi. Anh ngồi vào vị trí Bùi Lăng vừa ngồi.
Anh nhận ra mùi hương này, đây là thương hiệu sữa tắm mà cô thích dùng, mới đầu anh còn tưởng là nước hoa của nhãn hiệu nhỏ nào đó, còn từng tìm rất lâu.
Nhưng dù sao chăng nữa, anh vẫn rất mê luyến tất cả mọi thứ thuộc về cô, từ giọng nói, cơ thể và mùi hương.
Anh là kẻ si núp trong tối nhìn trộm, anh là tên điên thầm mến cấp dưới cũng không dám công khai. Anh không dám tìm kiếm tình yêu của người bình thường, anh sợ mình theo đuổi thất bại thì sẽ mất khống chế mà bắt cóc, nhốt, cưỡиɠ ɠiαи đối phương. Anh sợ cô không chịu được ham muốn điên cuồng chiếm giữ và nɧu͙© ɖu͙© của anh, khiến anh sau khi đạt được rồi lại mất đi, như vậy anh sẽ nổi điên.
Anh chỉ có thể giống như bây giờ, miễn cưỡng dựa vào quyền thế của mình và dùng hết khả năng để tới gần cô, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn lên người cô để làm ký hiệu, để thỏa mãn du͙© vọиɠ đáng xấu hổ của bản thân.
Văn Chính Nhạc lấy mắt kiếng xuống cũng ném qua một bên, nhắm mắt lại ngả người ra sau tựa lưng lên ghế sofa, hít sâu một hơi....
Cô chỉ ngồi mười phút nhưng trong không khí đã đều là hương thơm của cô.
Anh thở ra một hơi thật dài, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© dưới người đã cứng rắn tới trướng đau, làm đũng quần của anh nhô lên một cái lều lớn. Rõ ràng giữa trưa mới phát tiết xong, quả nhiên đừng nên gặp cô vì vừa nhìn thấy cô anh liền không khống chế nổi tìиɧ ɖu͙©.
Rốt cuộc, người đàn ông không nhịn được nữa. Tay phải cầm bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© lên, bắt đầu nhẹ nhàng an ủi qua một lớp vải.