Dụ Em Trai Họ
Chương 17:
⬅ Trước Tiếp ➡
Qυყ đầυ chảy ra vài giọt dịch, Văn Chính Nhạc thở gấp ồm ồm, kéo khóa kéo quần Tây thả gậy thịt ra.
Kích thước bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© tráng kiện khá to, trong nháy mắt nhảy ra, thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh như sừng rồng uốn quanh, thân trụ hiện lên màu đỏ sậm. Nó đang được vuốt lên vuốt xuống trong bàn tay có khớp xương rõ ràng của người đàn ông, hình ảnh trông cực kỳ da^ʍ mỹ.
Trong tưởng tượng của anh, anh đang nghĩ đến cảnh người đang vuốt mình là Bùi Lăng. Cái suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, gậy thịt trong tay liền giống như vô thức phình to thêm.
Cứ vuốt lên vuốt xuống như vậy, hình như du͙© vọиɠ đã được hóa giải một ít, nhưng dẫu sao vui thích vẫn không bằng sờ người thật một chút. Anh tự an ủi một lúc lâu, kɧoáı ©ảʍ cứ cao không giảm, nhưng mãi vẫn chưa đạt đến mức xuất tinh.
Văn Chính Nhạc không khỏi nhớ tới lúc cô tiến vào, mặc chân váy công sở bao mông màu đen, cặpđùi vừa trắng vừa mịn, mỗi lần lắc lư đều giống như đang giẫm trên tim anh.
Nửa người dưới của loài người từ khi sinh ra đã đại biểu cho tìиɧ ɖu͙© và sự giao cấu.
Mỗi giây mỗi phút, anh đều tưởng tượng cảnh mình xé quần áo của cô, hung hăng cắm dươиɠ ѵậŧ phồng to của mình vào, làm tới mức cô kêu lên dâʍ đãиɠ, sau đó mặc sức bắn vào trong.
Anh nhớ tới giữa trưa, chính là ngay chiếc ghế sofa này, cũng ngay vị trí này, anh không cắm vào nhưng dươиɠ ѵậŧ sẽ cọ đỏ đùi cô, qυყ đầυ sẽ ma sát âʍ ɦộ nhiều lần, suýt đâm vào.
Hai mắt đỏ tươi, người run rẩy vì cảnh tượng dâʍ đãиɠ mình tưởng tượng ra, động tác vuốt dươиɠ ѵậŧ dần thô bạo, kɧoáı ©ảʍ kéo đến liên tiếp, mãi đến lúc sung sướиɠ thăng hoa truyền khắp toàn thân, anh moi móc, cọ sát lỗ đái mẫn cảm, sau đó cắn răng rên lên bắn ra.
Tinh dục màu trắng sữa rơi lạch bạch trên ghế salon bằng da, tiếng nước nhẹ và tinh tế.
Hồi lâu, Văn Chính Nhạc thở dốc từ từ bình tĩnh lại, anh cúi đầu nhìn xuống dưới háng của mình, một bãi bừa bãi, quá là da^ʍ mỹ.
Anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, thiết bị đèn đóm kiểu tối giản gần như chứng kiến mỗi lần anh phát tiết ham muốn.
Anh vẫn còn suy nghĩ không an phận với Bùi Lăng.
Kéo dài nửa năm rồi.
Nói là “vừa thấy đã yêu” thì giống như có chút không tôn trọng hai chữ “tình yêu”, nhưng sự thật chính là thế. Lần đầu tiên anh thấy cô đã có sự rạo rực khó hiểu, giống như bản năng trời sinh của động vật.
Anh không cần cẩn thận suy nghĩ rốt cuộc là vì sao mình thích Bùi Lăng, và thích điểm gì ở cô. Anh chỉ cảm thấy mọi thứ đều là đương nhiên, anh khát vọng cô. Dường như không biết thẹn và luân lý, chỉ biết cương và thẳng lưng giống súc sinh. Từng giây từng phút anh đối mặt với Bùi Lăng đều dùng để kiềm chế tính động dục.
Trần Khiêm làm rất nhiều việc giúp anh, dù cho sạch sẽ hay là không sạch sẽ. Giống như việc tráo thuốc của Bùi Lăng cũng không thiếu công của anh ta. Anh ta là con chó nghe lời nhất đắc lực nhất dưới tay Văn Chính Nhạc, bên ngoài đều nói như vậy.
Văn Chính Nhạc tín nhiệm Trần Khiêm, vì vậy cảm xúc anh dành cho Bùi Lăng cũng chỉ có Trần Khiêm biết rõ.
“Nồng nặc và nóng rực, giống như dã thú bị đói bụng đã lâu chưa ăn uống gì.” Trần Khiêm đã từng nói với anh như vậy.
“Nếu như anh không muốn dọa cô Bùi thì tốt nhất vẫn nên lý trí chút. Nhất là ánh mắt, phải thu bớt.” Anh ta rõ mười mươi khuyên bảo sếp mình thế này.
Đây là lời nói thật.
Văn Chính Nhạc chưa từng thấy ánh mắt nhìn Bùi Lăng không che giấu của mình, nhưng Trần Khiêm đã từng thấy. Sau đó nếu không có anh ta giúp che giấu thì có lẽ Văn Chính Nhạc đã sớm phá hư hết mọi thứ.
Anh không bị tình yêu tham lam âm u này thiêu hủy nhưng lửa dục vẫn cháy hừng hực, vĩnh viễn không tàn.
Đêm nay Văn Chính Nhạc vẫn mở điện thoại ra nghe trộm như thường ngày. Bắt đầu từ năm tháng trước, hồi đầu khi mới phát hiện mình có du͙© vọиɠ và cảm xúc đó với Bùi Lăng, chân tay luống cuống, mượn “lỗ hỏng” nộp điện thoại khi họp của công ty để lắp đặt vào trong điện thoại của cô. Vì vậy anh lại có thêm một thói quen, đó là tối nghe tiếng hít thở lúc ngủ của Bùi Lăng... chỉ cần điện thoại của cô không tắt nguồn.
Đây là tình yêu đầu đời của anh, điều kiện tiên quyết là nỗ lực kinh doanh, chỉ có như vậy anh mới có thể lợi dụng chức vị để tiện mưu cầu tất cả phúc lợi mình muốn.... Dù cho cái này là tình yêu xấu xa mà người ta hay nói, hơn nữa còn là đơn phương, đầy ảo tưởng tìиɧ ɖu͙© của riêng mình anh, có phần không hợp yêu đương với thiếu nữ.
Dạo gần đây hình như Bùi Lăng đang say mê xem phim, Trần Khiêm nói đó là bộ phim truyền hình rất hot gần đây, là chuyện tình yêu đương ngọt ngào cấp trên yêu cấp dưới nữ. Buổi tối, Văn Chính Nhạc mở máy nghe trộm ra, bên kia chính là tiếng thoại của phim truyền hình, thỉnh thoảng còn trộn lẫn tiếng cười và nói bậy của Bùi Lăng. Anh cảm thấy rất đáng yêu, cô gái nhỏ còn trẻ như vậy mà đã có chí tiến thủ mạnh mẽ thế này. Anh vừa nghe thấy tiếng của cô là có thể bắn ra ngay.
Nhưng mà hình như đêm nay có gì khác lạ.
Có lẽ cô đang dùng cơm, có thể nghe thấy tiếng bát đũa va chạm, nhấm nuốt rau quả và tiếng húp canh cũng có, điện thoại đang mở chương trình tạp kỹ vui nhộn.
Văn Chính Nhạc nhớ tới, bộ phim truyền hình đó đã ba tuần chưa đổi rồi. Điều này cũng có nghĩa là Bùi Lăng biết làm vài thứ khác gϊếŧ thời gian. Ví dụ như xem manga đồi trụy tự an ủi.
Từ sau khi điện thoại được cài thiết bị nghe lén, Văn Chính Nhạc chỉ từng nghe Bùi Lăng tự an ủi một lần. Cô không có ham muốn nặng như giống anh, xem tiểu thuyết dâʍ ɖu͙© hoặc là phim ảnh cũng chỉ là tiêu khiển, lâu lâu mới vừa xem thứ đó vừa xoa bóp dưới người, sau đó nức nở và cao trào.
Lúc đó, anh nghe tiếng cô hơi mang tìиɧ ɖu͙©, bắn hết ba lần mới bình thường lại. Sau đó, ngay ngày hôm sau liền sai Trần Khiêm lén thay thuốc, trong phòng làm việc vụиɠ ŧяộʍ thủ da^ʍ với cô đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ... Vị trí phòng thư ký và trợ lý thư ký ở kế bên phòng làm việc của anh, cũng tiện cho anh ra tay. Chỉ có điều lần đầu tiên dùng thuốc nên không đúng liều lượng, thế cho nên Bùi Lăng ngủ đến ba giờ rưỡi mới tỉnh lại. Cô còn tưởng rằng là cô ngủ quên, nào biết mình đã uống nhầm thuốc.
Nhớ tới chuyện cũ, thứ dưới người Văn Chính Nhạc lại hơi cứng lên. Anh mặc áo ngủ màu đậm, vừa tắm rửa xong. Tóc hơi ướt bám sương, mặt ửng hồng vì tìиɧ ɖu͙© không hợp với cách thiết kế tối giản mang tính nhạt nhẽo ở xung quanh.
Không đeo mắt kiếng, hai con mắt hẹp dài mơ hồ có sóng ngầm dâng lên.
Nhưng mà cho đến cuối cùng, vào đêm khuya, Bùi Lăng không tự an ủi. Cô tìm phim “mì ăn liền” xem, cười rất vui vẻ suốt buổi.
Văn Chính Nhạc tưởng tượng thất bại. Gần mười một giờ, đầu bên kia truyền đến tiếng hô hấp đều đều mềm nhẹ của cô gái nhỏ, nhưng dưới người anh vẫn đang cứng, không mềm xuống chút nào.
Tự mình vuốt có thấy sướиɠ nhưng không nhiều, anh không muốn mình tạm chịu cảnh xuất tinh nhưng không thoải mái, vậy chả có chút thú vị vào. Nhưng cũng may anh đã sớm quen tính dục mạnh mẽ gần một năm qua của mình, lẩn quẩn bên tai là tiếng hít thở quen thuộc, anh không để mắt đến dươиɠ ѵậŧ đang phồng lên, dần dần, cơn buồn ngủ đã xuất hiện.
...
Văn Chính Nhạc không hiểu sao chuyện này lại biến thành thế này.
Bùi Lăng mà anh ngày nhớ đêm mong đang nằm trên ghế làm việc của anh, đối mặt với anh, hai chân thon dài đặt trên bàn công tác, mở rộng cửa mình ra.
Ngón chân như châu tròn ngọc sáng của cô ngoắc ngoắc giật nhẹ, giống như đang dụ dỗ anh đi qua. Váy màu trắng vén đến thắt lưng, cảnh dưới váy nhìn không sót một thứ gì: Hai cái đùi trắng nõn mê người, mép qυầи ɭóŧ màu trắng lòi ra mấy cọng lông đen, chính giữa có chỗ lõm nhẹ, nó thấm ra vết ướt mập mờ.
Cửa ban công chưa đóng lại, đang mở lớn, ở bên ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi qua, nhưng thứ dưới người anh đã cứng lắm rồi, căn bản là không kịp quay người đi khóa cửa. Dươиɠ ѵậŧ nóng hầm hập phòng lên thành một cái lều lớn, bị quần Tây bó đau. Căng phồng thế này đã thúc giục anh bước lên phía trước vài bước, đứng ở trước mặt cô.
Cô gái nhỏ ngày thường chỉ biết vâng lời, đáng yêu tới mức khiến anh ước gì có thể nắm lấy cánh tay của cô và cưỡиɠ ɠiαи cô ngay tại chỗ. Nhưng lúc này đây đang phóng đãng dạng hai chân ra, từ từ nhắm hai mắt xoa xoa phần dưới người.
Văn Chính Nhạc nghe thấy tiếng hô hấp của ồ ồ mình và tiếng thở dốc không kiềm chế được. Anh muốn nhào tới, anh nghĩ anh sắp nổ tung.
Và Bùi Lăng cũng không làm anh thất vọng. Cô tháo nút thắt trên quần áo của mình, lộ ra áo ngực trắng nhạt và nửa bầu ngực cùng màu với qυầи ɭóŧ. Sau đó cởi hết nội y, một tay cô bóp ngực, một tay cô cắm vào âʍ đa͙σ của mình.
an ủi như chốn không người.
Văn Chính Nhạc vừa đi qua, vừa kéo nơ và nút thắt của Tây phục, quần áo bị tiện tay ném qua một bên, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào cô gái trước mặt. Ngay cả quần cũng không kịp cởi đã trực tiếp kéo khóa kéo xuống, rút dươиɠ ѵậŧ từ mép qυầи ɭóŧ.
Cô thế mà lẳиɠ ɭơ ngay trước mặt anh, hôm nay anh nhất định phải đâm vào, phải làm chết cô.
Người đàn ông đặt lên, cô gái cực kỳ nhu thuận trèo lên cổ của anh, dịu dàng ngoan ngoãn thế này không chỉ không làm anh tỉnh táo lại chút nào mà trái lại càng thêm đổ thêm dầu vào lửa.
Anh đẩy áo ngực, nhũ hoa trắng nõn nảy ra, bị ngậm vào và mυ"ŧ hết sức, một cái khác được xoa theo vòng tròn.
Hai bên trần trụi kề nhau. Anh nghe thấy tiếng thở dốc có hơi nặng nề của mình, thậm chí còn khàn khàn. Cùng lúc, dù đang vỗ về chơi đùa hôn môi nhưng anh vẫn không quên dùng phần nhô ra ngay đũng quần cọ xát vào đùi cô. Qυყ đầυ hơi tiết ra nước, dưới người cô gái lầy lội, không biết là tϊиɧ ɖϊ©h͙ hay là dâʍ ŧᏂủy̠.
Anh hôn cả người cô, giống như đang hôn một cái trân bảo hiếm thấy nào đó. Đợi đến lúc trên người đối phương phủ kín vết nước mập mờ rồi anh mới cầm dươиɠ ѵậŧ, từ từ cắm vào...
"A...” Bùi Lăng ngửa đầu rêи ɾỉ, ánh mắt quyến rũ
Văn Chính Nhạc cũng không thoải mái gì cho cam, dươиɠ ѵậŧ bị nắm bóp bởi tầng tầng lớp lớp tường thịt. Gần như chỉ vừa cắm vào là muốn bắn ngay. Đây gần như là thể nghiệm lần đầu tiên anh cắm vào cô, anh không chịu nổi rêи ɾỉ lên, rồi lại nghĩ đến đây là cô gái mà anh yêu mến...
Vui thích nhân đôi giữa thân thể và tâm lý cùng xông tới. Cuối cùng người đàn ông không nhịn được thẳng tiến qua từng vách tường thịt đang co bóp, không còn đưa đẩy cẩn thận và chậm rãi như vừa rồi nữa, bắt đầu ra ra vào vào.
Anh muốn mất đi lý trí, muốn mất đi ý thức rồi, trong đầu chỉ còn lại bản năng nơi thắt lưng, ham muốn cực nóng ép anh kêu còn lớn hơn cô gái:
“Ư... Chặt quá, a... a...”
Gậy thịt ra ra vào vào ở âʍ đa͙σ, vào hết toàn bộ nhiều lần. Chọc vào có tiết tấu như vậy, ròng rọc của ghế văn phòng bắt đầu chuyển động mập mờ theo động tác của hai người.
“Bịch... bịch... bịch...” Tiếng nam nữ giao hợp trộn với tiếng nước lan ra cả căn phòng.
Người đàn ông phát ra tiếng rêи ɾỉ trầm mê, động tác anh nhanh hơn, thậm chí có phần dần thô bạo hơn. Giữ chặt vòng eo của cô gái trong ngực, đút vào vài cái kịch liệt, gậy thịt sắp cao trào co rút trong âʍ đa͙σ một cái...
Anh đặt ở miệng tử ©υиɠ của cô gái, cắn răng lắc hông bắn ra.
Người đàn ông vẫn còn run rẩy, là vì kɧoáı ©ảʍ tê dại như điện giật mà trước giờ chưa từng có.
Thế nhưng một giây sau, anh đột ngột mà mở mắt ra...
Đêm hè tĩnh lặng lẫn với tiếng ve kêu và tiếng gió điều hòa. Hai mắt anh thất thần nhìn trần nhà, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Cũng chỉ là mơ.
Dư vị cao trào chưa tan, Văn Chính Nhạc hơi thở dốc, dường như còn có thể cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ khi gậy thịt đút vào và quấy trong âʍ đa͙σ.
Quả thật là giống như thật.
Anh ngồi xuống, bật đèn ở đầu giường. Trên chăn mỏng có một vùng vết bẩn, trên đỉnh gậy thịt đã yên vẫn còn dính vết dịch trắng. Anh quả là mặt người dạ thú não tϊиɧ ŧяùиɠ.
Văn Chính Nhạc nghĩ như vậy, cười nhẹ một cái, trong lòng bỗng bay lên một ý nghĩ vô cùng hoang đường nào đó.
⬅ Trước Tiếp ➡