⬅ Trước Tiếp ➡

em mà?" Nghe thế, lông mày Thích Phán Đàn lập tức nhíu lại, thì ra vừa nãy cậu ấy chạy nhanh như vậy là vì chuyện này.
Thấy cô có vẻ không vui, Dairis vội vàng bảo "Em không tiện hả?
Vậy thì để lần sau cũng được." "Thôi, anh đã đến rồi, vào đi." Dairis mở tủ giày nhưng không thấy đôi dép dành cho khách mà mình thường dùng.
Thích Phán Đàn nói "Anh cứ cởi giày ra là được." Anh ta làm theo, không hỏi đôi dép kia đã đi đâu vì sợ hỏi nhiều lại khiến cô thấy phiền.
Theo anh ta được biết thì Thích Phán Đàn không thích người khác lắm lời hay làm phiền cô.
Khi Dairis nhìn thấy bó hoa hồng sặc sỡ cắm gọn trong lọ trên bàn ăn, còn bó hoa mình tặng thì chẳng thấy đâu, nhất thời anh ta không kìm được nữa "Bó hoa anh tặng đâu?" "Để trong phòng ngủ rồi, sao thế?" "À..
Không có gì, anh chỉ muốn hỏi xem nó còn sống không thôi." Thích Phán Đàn bật cười "Anh mà cũng quan tâm đến sống chết của hoa à?" Dairis đi tới, đón lấy nguyên liệu nấu ăn mà cô vừa lấy từ tủ lạnh ra "Đợi chúng nó héo rồi, anh lại tặng em cái mới.
Như người Trung Quốc vẫn hay nói đấy..
Cái cũ không đi làm sao cái mới đến." "Joshua lại dạy anh tiếng Trung à?
Đừng học linh tinh từ cậu ấy, cậu ấy nói chuyện với em quen rồi, cái gì cũng dám nói, em sợ cậu ấy dạy hư anh." "Không sao, anh thấy mấy thứ này thú vị lắm." Joshua mở cửa phòng, thò đầu ra dáo dác nhìn quanh rồi cười hì hì với Dairis "Anh Dairis đến rồi à " Thích Phán Đàn đang định hỏi tội cậu ấy thì cánh cửa phòng ngủ phía sau Joshua bỗng bị ai đó mạnh tay đẩy ra, khiến cậu ấy loạng choạng.
Joshua gãi đầu, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, bước ra ngoài "Sắp nấu cơm rồi đúng không, để em phụ một tay." Chu Tự Tông bước ra từ sau lưng cậu ấy.
Dairis định nói khỏi cần, để anh ta và Phán Đàn cùng nấu là được nhưng lời nói vừa đến miệng bỗng dưng nghẹn lại.
Chu Tự Tông mặc một chiếc áo sơ mi đen, không cài ba cúc trên cùng, để lộ xương quai xanh nổi bật, lấp ló một góc ngực.
Đường nét cơ thể thấp thoáng dưới lớp vải đen như thể chứa đựng sức mạnh đang chực chờ bùng nổ.
Chiếc sơ mi có phần hơi chật, đến mấy chiếc cúc được cài cũng kéo căng, ôm sát lấy vóc dáng rắn rỏi của anh.
Khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc, vẻ ngoài mang đến sự quyến rũ lạnh lùng đến tê dại.
Anh bước đến trước mặt Thích Phán Đàn như một cái máy, nhả lời thoại đã được lập trình sẵn "Cô thấy hoa tôi tặng có đẹp không?" Thích Phán Đàn thoáng sững người.
"Đẹp." Ánh mắt cô không nhịn được liếc xuống phần ngực của anh.
Trong một thoáng nào đó, cô không phân biệt được bản thân đang khen hoa hay khen ngoại hình gợi cảm của anh.
Chu Tự Tông nói tiếng Anh, Dairis nghe hiểu nên lập tức như chó xù lông, cuống quýt bước tới chen vào giữa hai người, sau đó quay sang nhìn Thích Phán Đàn với vẻ mặt đầy kinh ngạc "Anh ta là ai?" Là người Joshua mang về ở cùng." Thích Phán Đàn liếc nhìn Joshua, phát hiện cậu ấy đang cười toe toét với vẻ mặt phấn khích kỳ quặc.
Thích Phán Đàn nheo mắt lại, trừng mắt cảnh cáo như thể muốn cậu ấy giải thích "Cậu định giở trò gì đấy?".
"Anh Dairis, đây là người em quen ở bến xe, dạo này anh ấy không có chỗ ở nên ở tạm phòng em vài ngày, đến lúc thích hợp sẽ dọn đi


⬅ Trước Tiếp ➡