⬅ Trước Tiếp ➡

thôi." Dairis định hỏi tại sao Chu Tự Tông lại tặng hoa cho Thích Phán Đàn nhưng lại sợ nói nhiều sẽ khiến Thích Phán Đàn phản cảm nên đành nuốt giận, gượng nói "Anh có thể giới thiệu một chỗ trọ.." "Không cần đâu Anh ấy đã trả tiền rồi, cứ ở đây là được, vừa hay anh ấy còn chia sẻ tiền sinh hoạt với em nữa." Joshua nói tiếp.
Bầu không khí có phần lúng túng, Thích Phán Đàn xoay người đi rửa rau "Nấu cơm thôi, đói quá." Chu Tự Tông tiến tới "Để tôi vào phụ." Dairis lập tức chen vào giữa hai người như sợ bị giành mất việc "Để tôi làm " Căn bếp quá chật chội, ba người đứng thành một hàng thì chẳng còn chỗ xoay sở, Thích Phán Đàn lặng lẽ lùi lại, dứt khoát đứng ngoài quan sát Khi ăn cơm, chiếc bàn hai người nay phải kê thêm hai cái ghế.
Chu Tự Tông và Dairis ngồi hai bên Thích Phán Đàn, đối mặt nhaụ Dairis nhiệt tình gắp đồ ăn cho cô bằng đũa chung "Chiều mai năm giờ anh tan làm, anh muốn dẫn em đến một nơi rất vui, em có thời gian chứ?" "Được thôi." Thích Phán Đàn chẳng bao giờ từ chối mấy chuyện đi chơi.
Mặt mày Dairis hớn hở, anh ta liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cô, thấy Chu Tự Tông đang cúi đầu húp canh.
Cả hai nói chuyện vô cùng vui vẻ, cách xưng hô và trò chuyện cũng trở nên thân mật hơn, Joshua ngồi ăn trên ghế sô pha, khuôn mặt như nở hoa vì kế hoạch thành công rực rỡ.
Kết thúc bữa cơm, Thích Phán Đàn tiễn Dairis ra cửa.
Anh ta tặng cô một nụ hôn má, động tác ôm cô vào lòng cũng táo bạo hơn trước.
"Ngày mai anh sẽ tặng em một món quà đặc biệt, nhớ mong chờ nhé." Anh ta thì thầm bên tai cô đầy mê hoặc.
Cửa vừa khép lại, Chu Tự Tông lặng lẽ cài từng chiếc cúc áo lại.
Thích Phán Đàn dùng mu bàn chân đá Joshua đang rửa bát.
"Á Chị " Cậu ấy ngân dài giọng làm nũng "Em chỉ muốn chọc tức anh Dairis một chút thôi mà, chị xem ảnh hưởng tốt ghê chưa Hai người cũng tình cảm hơn rồi Kế này của em cao tay chứ hả?
Anh Chu còn bảo em sau này em có thể sang nước chị làm bà mối đấy " Khóe môi Thích Phán Đàn cong lên "Đúng là em rất hợp làm bà mối." Nói đoạn, cô nhìn về phía Chu Tự Tông đang ngồi bên bàn "Còn anh thì rất hợp..
Làm trai bao." "Cảm ơn đã khen." Chu Tự Tông đáp trả không chút khiêm tốn, một người đàn ông nhìn trưởng thành như anh mà cũng biết pha trò kiểu đó.
"Joshua đã cho anh gì mà khiến anh chịu phối hợp?
Rốt cuộc hai người đang âm mưu gì vậy?" Chu Tự Tông đặt ly trà xuống, hàng cúc trước ngực được cài chỉnh tề nhưng lại như đang cố gắng níu giữ, khỏi bị bung ra vì cơ bắp căng tràn "Âm mưu gì đâu, chỉ là thấy vui thôi.
Cậu ấy mua hoa, còn tôi mua thuốc lá.
Nhớ trừ vào tiền thuê phòng đấy." Thích Phán Đàn ghét nhất chính là kiểu đàn ông tự cao tự đại như vậy.
Nếu thứ anh cho là tiền, cô sẽ lập tức thẳng tay ném chúng vào mặt anh.
Song, mấy điếu thuốc lá đó lại là đồ miễn phí, cô chẳng nỡ làm thế.
Thích Phán Đàn rút một tờ tiền từ con heo đất trên nóc tủ lạnh, bước đến trước mặt Chu Tự Tông, nụ cười gian xảo trên môi chứa đựng sự kiêu ngạo không che giấụ "Ngoại hình của anh đúng là có giá, tôi thưởng tờ này cho anh." Móng tay cô lướt nhẹ qua xương quai xanh của anh, cuộn tờ tiền lại nhét vào cổ áo


⬅ Trước Tiếp ➡