Chương 13
nó lại chẳng có vẻ gì là trung thành với những người đã cất công nuôi nấng nó, thấy ai cũng vẫy đuôi.
Dairis mặc bộ quân phục xanh đậm, sắc mặt nghiêm nghị.
Trên vai và trước ngực là huy hiệu biên phòng, ngực còn gắn quốc huy.
Khẩu súng cất trong bao đeo bên hông, đôi giày da đen gõ lộp cộp theo từng bước chân của anh ta.
"Anh tìm tôi có việc gì?" Dairis sầm mặt hỏi, vì tính chất nghề nghiệp nên thái độ này của anh ta dễ tạo ấn tượng khó gần cho người khác.
Chu Tự Tông rời mắt khỏi con chó dưới chân, hỏi anh ta "Anh có biết Thích Phán Đàn muốn nhận món quà gì không?" Dairis trợn tròn mắt, không hiểu tại sao anh lại biết được điều mình đang băn khoăn.
Chu Tự Tông đút hai tay trong túi quần, dáng vẻ thong dong "Có vẻ như anh đã dành khá nhiều tâm sức để lấy lòng cô ấy.
Tôi có thể giúp anh khiến cô ấy vui vẻ, đổi lại, tôi cũng muốn nhờ anh giúp một chuyện." "Anh muốn tôi giúp gì?" Dairis nheo mắt lại, đoán đối phương đã đến được đây thì chắc chắn là đã biết nghề nghiệp của anh ta, không chừng người này muốn lợi dụng chức vụ của anh ta để làm chuyện phi pháp.
Song, nếu vậy, anh ta có thể thừa cơ tìm hiểu toan tính của người này, đồng thời thăm dò gốc gác của đối phương.
"Không có gì to tát đâu, tôi chỉ muốn mượn một chiếc xe của anh dùng vài ngày thôi." "Chỉ mượn xe thôi à?
Anh cần xe làm gì?
Muốn đến thị trấn khác thì có thể ra bến xe, có xe buýt chạy đến khắp các thị trấn nhỏ đấy." Chu Tự Tông chỉ vào dãy núi Kavkaz gần đây "Tôi muốn lên đó dạo một vòng để hóng gió, nhìn đẹp quá mà.
Tôi mới đến thị trấn này, muốn tự lái xe đi khám phá." Dairis nhìn theo ánh mắt anh.
Hiện giờ đang là mùa hè, dãy núi Kavkaz trập trùng được phủ kín bởi sắc xanh ngát bạt ngàn, ai tới đây cũng sẽ rung động trước phong cảnh nơi này.
"Được, chuyện mượn xe để sau hẵng nói.
Nếu anh nghĩ ra được món quà phù hợp, tôi sẽ cân nhắc cho anh mượn." Chu Tự Tông phì cười, nụ cười pha chút khinh thường, thái độ hoàn toàn không coi người đối diện ra gì.
"Thứ tôi muốn không phải là sự cân nhắc của anh.
Tôi giúp anh, anh phải trả một mức giá tương xứng.
Nếu không muốn giao dịch thì giờ tôi sẽ đi khỏi đây ngay." Dairis chẳng ngờ lại gặp phải đối thủ khó chơi như vậy, ngặt nỗi lúc này anh ta đã hết cách đành nghiến răng đáp "Nếu anh có thể giúp tôi chuẩn bị một món quà mà cô ấy sẽ thích, tôi sẽ cho anh mượn xe " Chu Tự Tông hài lòng lấy một tờ giấy ra khỏi túi quần, trên đó là địa chỉ được viết tay.
"Anh đến chỗ này, tìm mua mấy thứ như đá hay vòng tay độc đáo, hiếm thấy, màu phải sặc sỡ, hình dạng phải kỳ lạ, nói với cô ấy là chúng tượng trưng cho may mắn." Dairis không thể tin nổi "Chỉ thế thôi á?" "Chỉ thế thôi." Chu Tự Tông đưa giấy cho anh ta rồi chỉ về phía tài xế sau lưng "Nhân tiện thanh toán luôn tiền xe đi, tôi bao trọn một chiếc xe đến tận đây chỉ để tìm anh đấy." Tài xế đang tựa vào cửa xe hút thuốc, thấy Dairis nhìn mình thì vội vàng cười chào thân thiện, có vẻ là vì sợ oai nghiêm của bộ cảnh phục nên không dám tự tiện đến đòi tiền.
Dairis siết chặt tờ giấy, thấy mình bị anh chàng này dắt mũi hai lần, cảm giác mất mặt không để đâu cho hết "Anh là người