Chương 12
đang căng chật, một góc tiền lộ ra ngoài.
Chu Tự Tông ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó lòng đoán ra nó đang chất chứa những cảm xúc gì, xương hốc mắt góc cạnh tạo thành những mảng tối quanh mắt, khiến đôi mắt anh thêm phần u tối nhưng trên mặt lại chẳng có chút biểu cảm bị sỉ nhục nào.
Trong khoảnh khắc đó, Thích Phán Đàn chợt thấy gương mặt anh trùng với một khuôn mặt cũ trong ký ức.
Cô càng muốn trêu đùa với anh thêm nữa nên nghiêng đầu trêu chọc "Thích không?" Chu Tự Tông đưa tay lên, giữ lấy tờ tiền trong cổ áo, giả vờ như rất nghiêm túc.
"Cảm ơn quý cô đã khen ngợi." Lời chế giễu của Thích Phán Đàn như nước đổ lá khoai.
Joshua khóa vòi nước, thấy cô đã vào phòng ngủ bèn lau khô tay rồi ngồi xuống đối diện Chu Tự Tông, nói nhỏ "Cảm ơn anh đã chịu giúp tôi.
Anh yên tâm Tôi nhất định sẽ cố gắng để anh được ở lại đây lâu hơn một chút " Chu Tự Tông lấy tờ tiền ra, vuốt phẳng, tỏ vẻ tò mò "Cậu thật sự muốn tác thành chuyện này đến thế sao?" Joshua chống khuỷu tay lên bàn, hai tay chống cằm "Vì tôi muốn thấy chị ấy hạnh phúc." Nét mặt của Chu Tự Tông lộ vẻ khó hiểụ "Tôi thấy chị ấy rất tốt, tôi muốn được tận mắt nhìn thấy chị ấy hạnh phúc Nếu phải chọn một người làm chồng chị ấy, tôi thấy anh Dairis là một lựa chọn rất tốt " "Không ngờ hóa ra cậu lại thích vô tư hi sinh vì người khác đến vậy." Chu Tự Tông đùa cợt, khoanh tay lại.
Một tiếng "cạch" giòn giã vang lên.
Anh cúi đầu nhìn xuống, chiếc cúc thứ hai đã bật tung, văng xuống đất, không biết lăn về góc nào.
Joshua giật nảy mình, vội chui xuống gầm bàn lục tìm "Ôi Áo sơ mi của tôi " Dairis vò đầu bứt tóc, vẻ mặt bấn loạn, đồng thời gào lên những tiếng vô nghĩa.
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh vỗ vai anh ta, hỏi xem có chuyện gì.
"Tôi không nghĩ ra..
Tôi không nghĩ ra nên tặng gì cho cô ấy, tôi thật sự bí ý tưởng rồi." Hôm qua, khi chào tạm biệt ra về, anh ta đã hứa hẹn với Thích Phán Đàn sẽ tặng cô một món quà đặc biệt.
Song, đó chỉ là kế sách nhất thời mà anh ta bịa ra để thu hút cô, tránh cô bị tên đàn ông chẳng rõ lai lịch kia cướp mất.
Bây giờ thời hạn đã gần kề, nếu không tặng được quà gì cho cô thì chẳng phải anh ta mất hết uy tín sao?
Đồng nghiệp vắt chân lên bàn "Tặng hoa đi, chẳng phải anh bảo cô ấy thích hoa nhất còn gì?" "Nhưng tôi đã nói đó là một món quà đặc biệt Anh hiểu đặc biệt là gì không hả?
Là thứ trước đây chưa từng tặng ấy " Dairis sốt ruột dang hai tay ra nhấn mạnh, đồng nghiệp xua tay, chê bai ra mặt "Đừng hỏi tôi, tôi chưa từng theo đuổi ai bao giờ." "Dairis, ngoài cổng có người tìm anh." Người đàn ông đứng ngoài cửa sổ chỉ tay ra ngoài cổng "Trông lạ mặt lắm, chưa từng thấy bao giờ nhưng người này biết nói tiếng Anh." Khu này nằm xa trung tâm thành phố, người dân bình thường chẳng mấy ai lui tới.
Dairis vừa nghe đã nghĩ ngay đến một người, lòng tò mò thôi thúc anh ta sải bước vội vã ra ngoài.
Trước cổng bến cảng sát biên giới có một chiếc Toyota màu xám đang đậu, tài xế đứng hút thuốc ngoài xe, cạnh đó là một người đàn ông cúi người trêu đùa chú chó vàng bên chân.
Đó là con chó hoang sống quanh bến cảng biên giới, được mấy người họ nuôi dưỡng.
Vậy mà giờ