⬅ Trước Tiếp ➡

là người hiểu nỗi khổ đau của mẫu thân nhất, cũng biết bà ta đã nhượng bộ rất nhiềụ Thế nhưng khi đối diện với ánh mắt trong trẻo còn mang theo sự thấu hiểu và tha thứ của Mộ Uyển, y vẫn thấy nhói lòng.
Nhói vì chính sự vô dụng của mình.
Dù là với thân phận nhi tử hay với vai trò huynh trưởng.
"Ca ca, muội chờ huynh đến đón muội." Giọng nói non nớt trong trẻo như oanh vàng thoát khỏi cốc rừng, kéo Mộ Ứng Quyết trở lại thực tại.
Y nhìn Mộ Uyển, muội muội thứ xuất của mình.
Thiếu nữ đứng trong gió tuyết, nụ cười duyên dáng rạng rỡ, đôi mắt phượng hơi xếch lại như phong cảnh thủy mặc Giang Nam, vừa quyến rũ vừa trong sáng như xuân sắc bừng nở.
Trong làn mờ ảo, dường như có hai viên trân châu đen khảm bên trong, tỏa sáng lấp lánh.
Tâm niệm của Mộ Ứng Quyết khẽ rung động, như có chiếc lông vũ khẽ gãi qua tim, tê dại mà ngọt ngào khiến người say mê không thoát nổi.
Lời định nói bị nghẹn lại trong cổ họng, một lúc sau y mới lấy lại được giọng mình.
Giọng nói khàn đục, thô ráp, chẳng còn chút dịu dàng thường ngày.
"Được." "Muội chờ ta." Cả hai đều hiểu đó chỉ là lời an ủi, Mộ Uyển nghe rồi bỏ qua nhưng Mộ Ứng Quyết lại khắc ghi trong lòng.
"Vậy..
mong ca ca và mẫu thân, muội muội hãy bảo trọng." Mộ Uyển cúi người hành lễ.
"Còn nữa, xin huynh gửi lời đến tổ mẫu, Uyển Uyển không thể ở bên tận hiếu, mong người hãy tự giữ gìn sức khỏe, đừng.." Nhắc đến lão phu nhân người luôn thật lòng yêu thương mình, Mộ Uyển không nén được, hốc mắt đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào.
Mộ Ứng Quyết vội đỡ lấy nàng, muốn đưa tay lau nước mắt nhưng nghĩ đến nam nữ khác biệt, dù là huynh muội cũng không thể quá mức thân mật, cuối cùng đành dùng lời nói an ủi.
"Muội yên tâm, ta sẽ chăm sóc tổ mẫu chu toàn." "Vậy thì Uyển Uyển đã có thể yên lòng." Mộ Uyển mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, trong mắt Mộ Ứng Quyết, nàng như đóa hồng mai vương sương ngậm tuyết, bung nở rực rỡ giữa đông tàn giá rét, đẹp đến mức chẳng giống phàm trần.
Thời gian trôi đi như bóng câu qua khe cửa.
Chớp mắt, Mộ Uyển đã mười bốn tuổi.
"Hứa di, con ra ngoài đây." Một tay Mộ Uyển cầm nón lá, một tay xách giỏ trúc, gọi vọng vào trong bếp nơi Hứa Hồng đang bận rộn.
Hứa Hồng nghe thấy tiếng nàng thì dừng việc đang dở tay chạy vội ra, thấy Mộ Uyển đã thay y phục gọn ghẽ, không nhịn được dặn dò "Tiểu thư, mấy hôm nay trên núi mưa dầm, người đừng đi nữa, rau xanh trong nhà vẫn còn đủ, hơn nữa lần trước tiểu hầu gia còn gửi tới không ít lương khô và đồ lặt vặt.." Hứa Hồng còn muốn khuyên thêm nhưng Mộ Uyển chỉ lắc đầụ "Không sao đâu, người đừng lo, con sẽ cẩn thận mà." "Nói gì thì nói, mấy hôm nay ở trong phòng buồn chán quá, con muốn ra ngoài hít thở một chút." "Hứa di.." Mộ Uyển níu lấy tay bà ấy, nhỏ giọng làm nũng "Xin người mà, con sẽ hái ít rau rừng ngon về cho người nấu, con thèm lắm rồi." Thiếu nữ mắt trong răng trắng, nét làm nũng lại càng thêm đáng yêu khiến người ta không nỡ từ chối.
Chẳng mấy chốc Hứa Hồng đã phải đầu hàng.
"Vậy thì ít nhất người cũng đưa Tử Diệp đi cùng chứ." "Ấy, Tử Diệp còn đang may áo cho con mà." Mộ Uyển nghiêng đầu, mắt phượng ánh lên tia sáng long lanh "Người yên tâm, sau hai canh giờ con nhất định sẽ về.
Hơn nữa con thuộc đường núi lắm rồi,


⬅ Trước Tiếp ➡