⬅ Trước Tiếp ➡

đưa Tử Diệp theo còn thêm phiền toái." Cuối cùng, Hứa Hồng vẫn không thắng nổi sự nài nỉ của Mộ Uyển, bà ấy đành phải gật đầụ "Vậy tiểu thư phải nhớ chú ý an toàn.
Nếu thấy thời tiết không ổn thì lập tức quay về, thời tiết trên núi khó lường lắm, lỡ lại mưa như mấy hôm trước thì rất nguy hiểm." "Vâng, con nhớ rồi." Đợi đến khi bóng dáng Mộ Uyển khuất hẳn, Hứa Hồng mới thu lại ánh mắt lo lắng.
Năm ấy khi Mộ Uyển bị đưa từ kinh thành đến biệt viện, nàng chỉ mang theo một tỳ nữ một nô bộc, chính là Tử Diệp và Hứa Hồng.
Hứa Hồng vốn là nhũ mẫu của Mộ Uyển.
Khi mang thai bốn tháng, trượng phu bà ấy chẳng may gặp nạn qua đời, của cải trong nhà cũng bị họ hàng tham lam lừa sạch.
Khi ấy con bà ấy mới vừa tròn một tuổi, hai nương con sống cảnh màn trời chiếu đất, vô cùng khốn khó.
Đúng lúc ấy, Mộ Tuân Ích và Lâm thị đang tìm nhũ mẫu cho Mộ Uyển.
Hứa Hồng bèn ôm con đi ứng tuyển.
Điều kiện của bà ấy không phải tốt nhất nhưng hoàn cảnh lại khiến Lâm thị động lòng trắc ẩn nên đã giữ bà ấy lại.
Hứa Hồng mang ơn cứu mạng, từ đó chăm sóc Mộ Uyển hết lòng hết dạ, tỉ mỉ chu đáo.
Đáng tiếc, nhi tử của bà ấy chẳng may mắc dịch bệnh, không qua nổi, yểu mệnh mà mất.
Từ đó trở đi, bà ấy càng coi Mộ Uyển như con ruột.
Mộ Uyển là một đứa trẻ ngoan.
Từ tiểu hài tử tóc tơ vàng, chập chững học nói, đến nay đã thành một thiếu nữ trong sáng đoan trang, Hứa Hồng đều ở bên cạnh, tận mắt chứng kiến từng bước trưởng thành của nàng.
Lòng người vốn dễ đổi thay nhưng Mộ Uyển thì trước sau vẫn vậy.
Hiền hòa, lương thiện, lạc quan.
Dẫu Trương thị đối xử lạnh lùng khắc nghiệt, nàng vẫn chưa từng oán hận.
Từ nhỏ Mộ Uyển đã thông minh lanh lợi.
Khi còn ở bên lão phu nhân, nàng thường chọc cho bà ấy vui vẻ cười mãi, được khen là cháu gái khéo léo lanh lợi.
Nhưng theo năm tháng lớn dần, dần hiểu rõ ân oán thị phi của người lớn, nàng đã biết thu lại hào quang, cam lòng lui về sau, không tranh không giành.
Bà ấy hiểu Mộ Uyển đã đưa ra một lựa chọn vô cùng sáng suốt, sự thật cũng chứng minh như thế.
Nếu không phải Mộ Uyển nhẫn nhịn, sau khi Mộ Tuân Ích và Lâm thị qua đời, lão phu nhân cũng không còn quản mọi chuyện nữa thì Trương thị muốn diệt trừ Mộ Uyển chẳng khác nào bóp chết một con kiến.
Dù hiểu rõ điều đó nhưng nhìn thấy Mộ Uyển như vậy, Hứa Hồng vẫn đau lòng không thôi.
Bà ấy vốn là nô tỳ, theo lý chẳng nên nhiều lời nhưng có lần trông thấy cảnh vì may lễ vật mừng thọ cho Trương thị mà Mộ Uyển chỉ ngủ chưa đầy hai canh giờ mấy ngày liền, đến nỗi ngón tay ngọc ngà bị kim châm rớm máu, bà ấy không nhịn được mà thốt lên.
"Tiểu thư, sao người phải khổ như vậy?
Hầu phu nhân hoàn toàn chẳng xem người ra gì, người còn chuẩn bị quà mừng thọ cho bà ta mà tự làm khổ mình.." Vì Mộ Ứng Quyết chưa thành thân nên dù đã kế thừa tước vị, theo quy củ triều Tĩnh thì vẫn phải gọi Trương thị là Hầu phu nhân, còn Mộ Ứng Quyết thì gọi là tiểu hầu gia.
"Hứa di, đừng nói bậy." Mộ Uyển dời mắt khỏi khung thêu, khẽ nói với Hứa Hồng "Hầu phu nhân là đích mẫu, đây vốn là bổn phận của con." "Nhưng..
người cũng có thể để Tử Diệp làm thay người.." "Hứa di " Mộ Uyển khẽ quát, Hứa


⬅ Trước Tiếp ➡