Chương 8
Hồng cũng biết mình lỡ lời, vội vàng tự tát vào miệng.
"Là ta lắm mồm, cô nương đừng giận." Mộ Uyển biết Hứa Hồng chỉ lo cho mình, nàng khẽ lắc đầu, không nói thêm gì nữa.
"Không đâu, Hứa di, con hiểu người thương con, thấy không đành lòng nhưng thật ra, có được cuộc sống yên ổn như bây giờ đã là phúc lớn lắm với con rồi." "Một bức thêu, vất vả mấy ngày mà đổi lại một năm an ổn, chẳng lẽ không đáng sao?" Lời này của Mộ Uyển khiến Hứa Hồng như được khai sáng.
Tiểu thư của bà ấy, quả nhiên chuyện gì cũng nhìn thấụ Chỉ là, cuộc sống thì có thể yên bình nhưng với nữ nhân, chuyện quan trọng nhất vẫn là hôn sự.
Đó cũng là điều mà gần đây Hứa Hồng lo lắng nhất.
Ở triều Tĩnh, nữ tử thường bàn chuyện hôn nhân từ mười bốn đến mười sáu tuổi, đó là thời điểm dễ gặp được mối duyên tốt.
Nhưng mấy năm nay, Trương thị không hề định đưa Mộ Uyển về kinh thành, đây mới là điều khiến Hứa Hồng lo lắng không yên.
Nếu Trương thị thật sự muốn động tay vào chuyện hôn sự của Mộ Uyển..
"Xin trời phù hộ cho tiểu thư nhà ta tìm được người xứng đáng, cả đời mỹ mãn." Hứa Hồng chắp tay, hướng về phía núi thành tâm khấn vái.
Trong khi nhũ mẫu còn vương sầu lo lắng thì Mộ Uyển lại chẳng hề hay biết.
Nàng men theo con đường nhỏ quen thuộc, tiến thẳng vào sâu trong núi, vừa đi vừa hái rau dại, quả dại có thể ăn.
Chẳng mấy chốc, cái giỏ tre đã đầy hơn nửa.
Thiếu nữ đội nón tre, khẽ ngân nga cười, bước đi nhẹ nhàng.
Rất nhanh đã đi đến tận cùng con đường.
Mộ Uyển nhìn quanh, dứt khoát chọn con đường đất đá hẹp chỉ vừa một người đi bên phải, hai bên cỏ dại mọc cao hơn thước.
"Không biết còn ở đó không..
Chắc sẽ không ngốc đến mức ấy đâu nhỉ.." Theo lẽ thường, con đường này không thể gọi là đường được, mấy ngày liền mưa phùn khiến nó càng thêm lầy lội, ổ gà ổ trâu chi chít.
Nhưng Mộ Uyển lại vô cùng quen thuộc, động tác gọn gàng, nàng tránh trái né phải, đến mức lá cây cũng chẳng dính lên người, ngoài dấu giày in trên bùn, cả người nàng vẫn sạch sẽ tinh tươm.
Thật ra, quả thực Mộ Uyển đã quá quen với chỗ này, cứ như là sân sau nhà mình vậy.
Vạch từng cụm sậy rậm rạp phía trước qua, cảnh tượng trước mắt bỗng sáng bừng lên như một thế giới khác.
Chắc hẳn chẳng ai ngờ được, giữa chốn núi rừng hoang vu này lại tồn tại một vùng đào nguyên tách biệt trần thế như vậy.
Dòng suối trong veo, nước chảy róc rách, bóng cây xanh mát che kín bầu trời, hoa rụng rực rỡ khắp nơi, quả thật mang đến cảm giác về một "tiên cảnh" tách biệt với trần gian, yên bình mà thoải mái như trong lời kể của các bậc kể chuyện.
Nhưng Mộ Uyển hiểu rất rõ, nơi này chẳng có tiên nhân nào cả, chỉ có..
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía đầu nguồn con suối, sau mấy tảng đá cẩm thạch lớn chồng chất là một cửa hang tối om.
Rồi nàng bước thẳng về phía hang động đó.
Trong hang tối đen, im lìm, chỉ loáng thoáng nghe được tiếng nước nhỏ tí tách.
Tuy chẳng phải lần đầu Mộ Uyển bước vào nhưng mỗi khi sau cơn mưa, trong động lại luôn bao trùm khí lạnh khó tả khiến người ta lạnh buốt toàn thân.
Nàng nhíu mũi ngứa ngáy, kéo chặt áo khoác trên vai hơn chút nữa.
"Xem ra không có ở đây rồi..
Cũng đúng, sao lại ngốc thế chứ.." Mộ Uyển thì thầm, chẳng rõ trong lòng vui hay buồn "Nhưng thế này cũng