Dục Sắc Nở Rộ
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

"A Bạch ... Anh thấy được không? ... Có phải là rất nhỏ hay không, rất nhỏ ..." Nguyễn Tình một tay kéo váy, tay kia thì xoa xoa một bên ngực, như là muốn đưa đến trước mặt Lâm Mặc Bạch.
Trong mắt Lâm Mặc Bạch, nơi nào là rất nhỏ, rất nhỏ, căn bản là to, trắng, mềm và tròn...
Thứ anh nhìn căn bản không phải nhũ dán, mà là vú của Nguyễn Tình.
Ngay cả khi không mặc áo lót thì nó cũng cao ngất, ngạo nghễ và xinh đẹp như hình giọt nước, ngực tuyết trắng mang theo một vệt đỏ ửng cùng nước mật đào đều giống nhaụ
Chóp mũi Lâm Mặc Bạch không còn là mùi rượu trên người Nguyễn Tình nữa, mà là mùi thơm ngọt ngào của bầu vú, thẳng tắp truyền đến.
"Haha..." Nguyễn Tình một khắc trước còn huyên náo, ngay lúc này lại nhíu mày, "Nhưng mà cái nhũ dán này... dán lâu lắm... cũng sẽ không thoải mái ... đổ mồ hôi, dính dính... khó chịụ.. Không muốn nó nữa..."
Ngón tay mảnh khảnh của cô nắm trên quầng vú, cố gắng gỡ một mảnh nhũ dán ra, vì ngón tay không có sức lực, qua lại mấy lần khiến ngực có đong đưa nhưng cô vẫn không xé nhũ dán ra được khỏi múm vú.
"A... Ô.. A Bạch ... giúp em ... khó chịu ... A Bạch , anh giúp em xé ra được không ..."
Nguyễn Tình vặn vẹo thân thể, khuôn mặt mặt đỏ bừng, không ngừng cầu xin Lâm Mặc Bạch, tiếng rên rỉ không ngừng vang lên bên tai anh.
Lâm Mặc Bạch ôm thân thể mềm mại trong tay, ánh mắt cực nóng nhìn chằm chằm Nguyễn Tình, thấp giọng hỏi "Thật sự muốn tôi giúp cô?"
"Muốn ... Muốn ... A Bạch... Muốn anh giúp em." Nguyễn Tình vẫn như cũ cầu xin, còn quay về phía anh không ngừng cười, giống như ăn phải mật dường, ngay cả khi cười cũng mang theo sự ngọt ngào
Cô thực sự là uống say, đã quên hết những gì trong quá khứ, nên trong lòng mới không có khúc mắc như vậy, không chút nào che giấu bày tỏ niềm yêu thích từ đáy lòng.
Đôi mắt lờ đờ vì say của cô vẫn chưa nhìn thấy sự lạnh lùng Lâm Mặc Bạch đang che giấu nơi đáy mắt.
"Có muốn tôi thuận tiện giúp cô bình tĩnh một chút luôn không?" Lâm Mặc Bạch lại hỏi.
"Ừm." Nguyễn Tình trong một đêm bị anh hỏi đến hồ đồ, gương mặt đỏ hồng lộ ra biểu tình ngốc nghếch.
Trong ánh mắt hoang mang của cô, Lâm Mặc Bạch mở cửa ra, cánh tay ôm chặt cô đi vào.
Từ cửa đến phòng khách, anh đi rất nhanh, cuối cùng đi vào trong phòng tắm, cánh tay dùng một chút lực đẩy cô vào bồn tắm.
"A ..."
Thân hình của cô lảo đảo ngã vào bồn tắm, khuỷu tay và mông đều nặng nề đụng vào, đau đớn thổi quét toàn thân, đi vào trong ánh mắt mơ màng của cô.
Nhưng mà, làm cô chật vật khó khăn không chỉ có vậy.
Lâm Mặc Bạch cầm lấy vòi hoa sen, bật nước đến mức lớn nhất, xối xuống người Nguyễn Tình.
Nước lạnh bằng tưới xuống thân cô, làm cố nhịn không được mà run rẩy cả người, không kể đến cô chỉ mặc một chiếc áo đơn giản, còn có một nửa bộ ngực bị lộ ra bên ngoài, tất cả đều bị xối đến ướt đẫm, vải dệt nặng nề dính trên thân thể phập phồng quyến rũ của cô.
Làn váy dính ở giữa hai chân, để lộ những dấu vết lõm xuống mờ nhạt.
"Lâm Mặc Bạch, đủ rồi, không cần xả nước nữa." Nguyễn Tình duỗi tay ngăn cản dòng nước, may mắn anh là không xối nước lên đỉnh đầu cô, miễn cưỡng giữ lại cho cô chút tôn nghiêm cuối cùng.
"Rốt cuộc cũng tỉnh táo lại rồi, không giả vờ say rượu nữa?" Lâm Mặc Bạch hừ lạnh, ném vòi hoa sen xuống mặt đất, từ trên cao nhìn xuống người đang ướt dầm dề trong bồn tắm.
"Anh "Nguyễn Tình nghe vậy thì sắc mặt trắng bệch, "Sao anh lại biết được em giả vờ say rượu?"


⬅ Trước Tiếp ➡