Dục Sắc Nở Rộ
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi không chỉ biết cô là đang diễn, mà còn biết tối nay cô còn ở cạnh Giang Mạt Nhiên." Lâm Mặc Bạch lại một lần nữa nói sự thật ra.
Nguyễn Tình hoàn toàn yên lặng, tối hôm nay cô thật sự ở cùng Giang Mạt Nhiên, hơn nữa ... Là ở chỗ quán bar mà Lâm Mặc Bạch cùng Tần Phong đã đến.
Cô có thể tính trước thời gian Lâm Mặc Bạch rời quán bar để chờ trước cửa chung cư nhà anh cũng là nhờ Giang Mạt Nhiên và Tần Phong hỗ trợ.
Cô có uống rượu, nhưng không có uống say.
Tất cả ... Đều là cô diễn.
"Là em nhờ họ giúp đỡ, không có quan hệ gì đến Tần Phong và Giang Mạt Nhiên cả." Nguyễn Tình vội vàng giải thích, cũng coi như là thừa nhận lời nói của Lâm Mặc Bạch.
"Hừ." Lâm Mặc Bạch như cũ hừ lạnh, "Nguyễn Tình, không thể tưởng tượng được sau sáu năm không gặp, kĩ thuật diễn của cô ngày càng tốt, còn muốn lừa gạt tôi một lần nữa?"
Lúc ban đầu ở ngoài cửa, anh cũng bị kĩ thuật diễn của Nguyễn Tình lừa, cho rằng cô thật sự say rượu, đặc biệt là một tiếng mềm mại "A Bạch" kia làm loạn tâm trí của anh, khiến anh như rơi vào hồi ức.
Nhưng khi Nguyễn Tình tới gần, mùi rượu trên người cô càng ngày càng rõ.
Quán bar kia có cách pha chế rượu riêng, mùi vị vô cùng độc đáo, giống y như đúc hơi thở trong môi lưỡi của cô.
Lâm Mặc Bạch khi đó đã đoán được đại khái mọi chuyện.
Sắc hồng trên mặt Nguyễn Tình rút đi, mùi rượu nồng cũng vì Lâm Mặc Bạch trào phúng mà tan đi không còn chút nào.
Cô hoảng sợ đứng dậy, muốn từ bồn tắm đứng lên, nhưng nơi nơi đều ướt đẫm, lòng bàn chân trượt rất nhiều lần, không đứng lên được, ngược lại thiếu chút nữa ngã vào bồn tắm, phát ra âm thanh thùng thùng không ngừng.
"Không phải, Mặc Bạch, em không nghĩ lừa gạt anh. Em chỉ sợ anh sẽ đuổi em đi, không cho em ở lại, cho nên mới ... Em thực sự đã uống rượu, còn uống say ... Cũng không phải thật sự gạt anh."
Rơi vào đường cùng, cô một bên giải thích, một bên ngẩng đầu nhìn Lâm Mặc Bạch, ngón tay nắm chặt ống quần anh.
Bất lực lại đáng thương như vậy.
Ánh mắt cô nhu nhược động lòng người, sợ khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt cùng tức giận Lâm Mặc Bạch.
Lúc này, Lâm Mặc Bạch chậm rãi ngồi xổm xuống, anh không đẩy tay Nguyễn Tình ra, cũng không để ý đến vòi hoa sen đang xối trên quần anh.
Anh dựa vào thành bồn tắm, nhìn chằm chằm Nguyễn Tình, giọng nói khắc nghiệt hỏi "Muốn tôi giữ cô lại? Giữ cô lại làm gì? Còn muốn quyến rũ tôi giống lần trước, muốn được tôi làm sao?"
Khi Lâm Mặc Bạch nói chuyện, đôi mắt đen của anh lóe lên vẻ khinh thường, ánh mắt anh vẫn quét qua đầu nhũ và phần đùi bị làn váy của cô kề sát.
Khi nãy được nước lạnh cọ rửa qua, lại bị Nguyễn Tình xoa rất nhiều lần, nhũ dán không chịu được đã rớt, trần trụi lộ ra đầu vú.
Trong sáu năm qua, tuổi của Nguyễn Tình cũng đã tăng lên, nhưng núm vú của cô vẫn tinh tế và mềm mại như sau năm trước, không có sắc tố, như thể không có ai hái trong sáu năm này, nhân tiện lại bị nước lạnh cọ rửa qua, nó trở nên cứng rồi nhô lên, đứng thẳng tắp nhìn rất xinh xắn.
Hàm dưới của Lâm Mặc Bạch không ngừng siết chặt.
Bởi vì chỉ có bản thân anh mới biết cho dù trong lòng có bao nhiêu oán hận, nhưng chính thân thể của người phụ nữ này vẫn tràn ngập mê hoặc đối với anh như cũ, dưới lớp mặt nạ lạnh lùng của anh chính là một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Nước chảy ào ào trên mu bàn chân, nhắc nhở anh rằng đây không phải là sáu năm trước


⬅ Trước Tiếp ➡