⬅ Trước Tiếp ➡
Tóc đuôi ngựa cường điệu “Thật ra con người anh ấy khá tàn nhẫn Nghe nói lúc học cấp Hai toàn đánh nhau chơi bời, người khác còn lén lút đặt biệt danh là Diêm vương. Mấy lần đánh người khác sống không bằng chết, mấy vết sẹo trên người đều đã được xăm hình để che đi. Ngay cả mấy người lăn lộn trong xã hội nhìn anh ta đều kiêng nể ”
Cô trượt chân, cả người ngã nhào khỏi ghế, phịch một tiếng.
Ân nhân…
Không chỉ hay nói bậy…
Còn xăm hình? Đánh nhau? Suýt… hại chết người khác?
Ba điều cấm kỵ của dì nhỏ, anh đều có. Không thừa không thiếu, hoàn toàn đầy đủ?
Tần Ấu Âm vịn vào ban công đứng dậy, ánh mắt rơi xuống đỉnh đầu Cố Thừa Viêm.
Cố Thừa Viêm tựa hồ như nhận thức được điều gì đó, đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu lên, nhìn về khung cửa sổ nơi cô đang đứng.
Hoàng hôn buông xuống, dáng người cao ráo của anh trải dài, mái tóc ngắn màu đen nhuộm vài vệt sáng, sống mũi anh cao thẳng, mặt mũi sáng sủa tuấn tú.
Bên tai lập tức truyền tới thanh âm xôn xao to nhỏ tán thưởng của các nữ sinh.
Cố Thừa Viễm nhìn thấy bóng dáng cô gái nhỏ trên lầu ba, khoé môi vốn dĩ đang hạ xuống hơi cong lên, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, anh vẫy tay về phía cô.
Trái tim Tần Ấu Âm chệch nhịp.
Thứ anh đang nắm trong tay…
Là…
Giấy bọc của đồ ngọt cô đưa?
Với lá gan nhát như thỏ của Tần Ấu Âm, logic phân tích vấn đề có phần khác với người thường.
Cố Thừa Viêm đang dưới lầu trước kia trong mắt cô là người hoà nhã tử tế, nhưng bây giờ đủ các loại danh tiếng như đánh nhau chửi người xăm hình đều đổ dồn về phía anh. Cho nên, toàn bộ ý niệm về hành động của anh trong lòng cô cũng thay đổi.
Chẳng hạn như lúc này, anh cong môi giơ giấy bọc kẹo đứng dưới ánh chiều tà nhìn về phía cô…
Trừ phi, là vị lão đại này không thích món quà quá sơ sài mà cô tặng?
Cái nhếch môi đó, nhất định là mang ý nghĩa khinh thường
Đợi Cố Thừa Viêm đi xa rồi, ký túc xá rất nhanh khôi phục an tĩnh. Tóc đuôi ngựa và tóc búi cao trở lại dọn dẹp khu riêng của mình.
Tóc xoăn sóng nhíu đôi mày thanh tú, nhỏ giọng lẩm bẩm “Anh ấy vừa rồi vẫy ai vậy nhỉ?”
Sống lưng Tần Ấu Âm cứng đờ, cô tiến tới bên cạnh chiếc giường cuối cùng, từ từ lấy hộp đặc sản từ trong vali ra.
Những thứ này vốn dĩ là cô đặc biệt mang tới tặng cho bạn bè cùng phòng, hi vọng có thể lưu lại chút ấn tượng tốt, kết nghĩa bạn bè. Nhưng bây giờ bị Cố Thừa Viêm ảnh hưởng tới, có chút ngại ngùng không dám lấy ra.
Tóc đuôi ngựa phát hiện cô vẫn bất động ngồi ở giường trên, gõ đầu giường nói đùa “Ngẩn ngơ cái gì đó? Không phải là nhất kiến chung tình với Cố Thừa Viêm đó chứ?”
Tần Ấu Âm lỗ tai đỏ bừng, vội lắc đầu, đem hộp bánh kẹo đưa về phía trước.
Tóc búi cao so với tóc đuôi ngựa còn kích động hơn “Ngon thế Là đặc sản cậu mang tới à? Tớ muốn nếm thử ”
Ngoài ý muốn có được sự khảng định của bạn cùng phòng, đôi mắt Tần Ấu Âm lập tức sáng rực, cánh tay gầy guộc cầm hộp bánh kẹo, chuyển xuống dưới cho bọn họ chọn lựa.
Áo khoác của cô không dài, chỉ với một động tác sẽ làm lộ ra vòng eo mảnh mai, đường cong dưới lớp váy hiện lên rõ ràng, đôi chân thon dài trắng trẻo, mắt cá chân nhỏ nhắn chưa bằng một nắm tay.
Tóc xoăn sóng từ ngoài ban công đi vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, sắc mặt nhàn nhạt có chút khó chịụ
“Cậu cũng quá lùn đi.” Tóc xoăn sóng thẳng thắn nhận xét, thuận tay cầm lấy chiếc hộp trên tay cô đặt lên trên giường tầng một cách dễ dàng, sau đó quay người nói với hai người bạn cùng phòng còn lại, “Sau này các cậu đừng tuỳ tiện đàm tiếu về Cố Thừa Viêm.”
Tóc búi cao nhét đồ ăn vào miệng, phản bác “Mọi người đều biết đến anh ấy, chỉ là tán dóc thôi mà.”
⬅ Trước Tiếp ➡