⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy cũng không được.” Tóc xoăn sóng mím môi, “Viêm ca là người có thể để cho các cậu tán dóc sao?”
Hàm ý trong câu nói rất rõ ràng, ký túc nhất thời im lặng.
Tần Ấu Âm lui về sau, lặng lẽ đưa tay lên ngực đàn áp sự loạn nhịp bên trong, sau lưng đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Quá là nguy hiểm rồi…
May mắn, ban nãy cô đã không dám thừa nhận là Cố Thừa Viêm vẫy tay với mình.
Nếu không, với thân hình gầy trơ xương này, ước chừng không tới hai ngày sẽ chịu đủ mọi đàn áp.
Trước kia khi học cấp Hai, đã không biết bao nhiêu lần cô bị chặn trong nhà vệ sinh rồi chịu bắt nạt chỉ vì loại lý do như thế này…
Mỗi khi nghĩ lại, đều cảm thấy hít thở không thông.
Tóc xoăn sóng hài lòng với hiệu quả của lời răn đe, kiêu kỳ nâng chiếc cằm nhọn “Được rồi, nếu như đã đông đủ thì tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm. Bữa này tớ mời, dẫn mọi người đi ăn đồ ngon.”
Gần trường Đại Y không có trung tâm thương mại phồn thịnh nào, xung quanh khuôn viên chỉ có các quán ăn vỉa hè và nhà hàng nhỏ với mức giá bình dân.
Tóc xoăn sóng hiển nhiên không vừa lòng “Ở đây lộn xộn quá, tớ muốn ăn bít tết cơ.”
Lúc vẫy xe, điện thoại trên tay mỗi người đều lần lượt rung lên. Bọn họ đều nhận được thông báo 7 giờ 30 phút tối nay trường sẽ có cuộc gặp mặt của tân sinh viên, đại khái là giới thiệu vài điều trước khi chính thức khai giảng.
Nếu như bắt xe đi ăn bít tết rồi vòng về trường thì sẽ không kịp thời gian, chỉ có thể chọn ăn ở gần trường.
Tóc xoăn sóng miễn cưỡng chọn một nhà hàng gia đình tương đối cao cấp, Tần Ấu Âm đi sau cùng, cô đứng trước cửa nhìn lên bảng hiểu sáng chói “Các món giết mổ lợn của lão Trần Lục”, có chút hoảng hốt.
Giết mổ lợn…
Là… trực tiếp giết lợn, mới có thể làm đồ ăn?
Quá tàn nhẫn, quá đẫm máu rồi.
Thật ra, ban nãy cô nhìn thấy bát mì lạnh nướng ở bên kia đường rất ngon…
Mặc dù cũng không hiểu vì sao mì lạnh có thể dùng để nướng.
“Âm Âm, ngẩn ngơ cái gì đó ” Tóc đuôi ngựa Trình Gia dừng lại, nắm lấy tay cô kéo đi, “Trưa nay tớ có ăn ở đây rồi, các món liên quan đến hổ của nhà hàng này không tồi đâu, lát có thể gọi chút cho cậu nếm thử.”
Cổ họng Tần Ấu Âm đột nhiên ngứa ngáy, ho khan một tiếng.
Lại, lại cái gì mà các món ăn liên quan đến hổ?
Người Đông Bắc… đều hung tợn vậy sao?
Cùng lúc đó, bên trong một phòng bao nằm phía Đông Nam ở tầng một, Cố Thừa Viêm một tay buồn chán nghịch điện thoại, tay còn lại đung đưa ly rượụ
Sau khi hoàn thành bước cuối cùng, trò chơi thất bại, màn hình lại hiện lên một câu hỏi
“Chỉ sót một viên đá là có thể vượt ải, bạn có muốn dùng bốn tệ và năm bước đi?”
Mẹ kiếp.
Cái trò chơi rác rưởi gì, còn bắt người ta trả tiền.
Cố Thừa Viêm phiền toái đến đau đầụ
Trần Niên ngồi bên nhịn cười, khẽ nói “Em nói này Viêm ca, không phải chỉ là bận rộn nửa ngày đến mức quên xin Wechat của em gái nhỏ thôi sao? Gì mà rầu rĩ đến mức này vậy?”
Nước sông không phạm nước giếng.
Cố Thừa Viêm đập mạnh điện thoại xuống bàn, cả bàn ăn nhất thời im bặt. Anh nghiêng sang nhìn Trần Niên, ngữ khí nhàn nhạt “Cậu lại ngứa đòn phải không?”
Trần Niên cười đùa cợt nhả, các nam sinh khác trong phòng bao nhìn nhau, có người mạnh dạn hỏi “Viêm ca, em nghe đồn anh có đối tượng rồi? Còn đưa người ta lên kí túc xá, thật hay giả vậy?”
“Không thể nào, Viêm ca nhìn trúng ai rồi?”
“Phải đó, đợi vết thương của Viêm ca khỏi rồi không phải vẫn tham gia vào đội tuyển quốc gia sao? Làm gì có thời gian tìm đối tượng, hẳn là tên nhóc nào nói tầm bậy tầm bạ rồi. Việc này để mấy đứa bọn em thu dọn cho.”
⬅ Trước Tiếp ➡