⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Bắc Thần cúi đầu, khi chóp mũi chỉ cách chóp mũi cô khoảng nửa cm, hơi thở nam tính liền quanh quẩn trên chóp mũi của An Noãn Noãn, giọng nói trầm ấm mê hoặc gợi cảm vang lên: "Anh cũng không muốn trong đêm tân hôn mà ủy khuất vợ mình, ừm!"
An Noãn Noãn lúc này mới chớp mắt, đẩy mạnh Cố Bắc Thần ra, nhưng người đàn ông này hoàn toàn không vì bị cô đẩy mà xê dịch chút nào, vẫn đứng tại chỗ, ngón tay thon dài đẹp đẽ, có những vết chai mỏng, như muốn dính lên cằm của cô, một cánh tay khác duỗi ra ôm lấy vòng eo xinh đẹp của cô.
Cái eo nhỏ kia vừa đủ để bàn tay to của anh nắm chặt, qua lớp áo sơ mi mỏng truyền đến cảm giác tiếp xúc thân mật, Cố Bắc Thần nhẹ nhàng ôm cô vào trong vòng ngực mình.
Bên hông và cằm của An Noãn Noãn lập tức truyền đến cảm giác tê dại, giống như bị một dòng điện kích thích cảm giác tê dại truyền khắp cơ thể, khiến toàn thân cô bao gồm cả lông mi cũng đều run rẩy.
Thấy cô sợ anh như vậy, Cố Bắc Thần âm thầm thở ra, không biết hơi thở khó chịu từ đâu phát ra, từng chút một buông cô gái trong tay ra, giọng nói nhẹ nhàng nhất có thể: "Sợ sao? Chỉ chọc em một chút thôi."
Anh chậm rãi buông cô ra, đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc như rong biển của cô: "Em ở nơi này quả thật có chút nhỏ, em xem anh cao như vậy thì không có cách nào cuộn mình nằm trên ghế sô pha của em được, mà em cũng không thể để anh ngủ dưới đất chứ! Đúng không?" Anh nhướng mắt, khoé môi nở nụ cười xấu xa nhìn cô.
An Noãn Noãn ngập ngừng, vẫn nói: "Tôi... ở chỗ tôi có một cái sạp giường nhỏ, tôi ngủ trên đó là được rồi."
Khoé miệng Cố Bắc Thần giật giật: "Vẫn là anh ngủ trên sạp giường nhỏ đi."
Trong lòng An Noãn Noãn liên tục kêu gào, Cố đại thiếu gia, ngài có thể về nhà ngủ mà, cũng đâu có xa lắm, đối với ngài thì cũng chỉ là một lần đạp chân ga mà thôi, còn cần phải cùng cô chen chúc à.
An Noãn Noãn nhìn thời gian, hôm nay sao lại đen như vậy, còn cách giờ ngủ quá sớm! Cô còn nhiều việc phải làm, vị Cố đại gia cao lớn uy nghiêm ở đây, căn phòng vốn đã nhỏ càng thêm nhỏ, cô làm sao còn có thể làm việc gì khác, làm sao có thể gọi điện thoại nói chuyện phiếm được!
Cố Bắc Thần ngồi trên chiếc ghế sô pha nhỏ của cô, lấy điện thoại di động ra bấm, thực ra chơi điện thoại quả thật là một giấc mơ đối với những người như họ, cho nên anh đã sớm từ bỏ giấc mơ chơi điện thoại, lúc này anh cũng không chơi, mà là đang xem trang web quân sự.
An Noãn Noãn bình tĩnh nhìn Cố Bắc Thần: "Anh ăn tối không?"
 
 
Mỹ nam đi tắm
Cố Bắc Thần cũng không ngẩng đầu, không khách sáo nói: "Ăn."
"..."
An Noãn Noãn liếc mắt: "Chỗ này của tôi chỉ có mì sợi và mì ăn liền..."
Cố Bắc Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: "Ngoại trừ mì ăn liền thì đều được."
Căn bếp chật hẹp, trong tủ lạnh chỉ có một chút mì sợ và mấy quả cà chua, trứng gà, ớt xanh, mặt khác đúng là chỉ có vài gói mì ăn liền.
Cô đơn giản làm hai bát mì cà chua trứng, lúc bưng ra thì lại không thấy Cố Bắc Thần đâu? Người này rời đi cũng không chào hỏi cô một tiếng, thật sự là không lễ phép.
Hai bát mì cà chua trứng bề ngoài trông cũng không tệ lắm đặt trên bàn thủy tinh, ngẩng đầu, nhìn thấy cửa ra ban công nhỏ của phòng ngủ đang khép hờ, An Noãn Noãn nhanh chóng bước tới, vậy mà nhìn thấy Cố Bắc Thần đang hút thuốc ở ban công.
Vấn đề là, cô có phơi quần áo ở ban công, áo lót và quần lót cũng đều có a!
Cố Bắc Thần dường như đang nhìn vào một khoảng không không xác định mà hút thuốc, nhưng thật ra anh cũng đã nhìn thấy nội y của cô, ừm, ngày hôm đó khi anh "cứu cô" bên con sông, cộng với quan sát bằng mắt, thì ngực của cô hẳn là không quá nhỏ.
Yết hầu gợi cảm chuyển động, nếu như cô thật sự là Andil vừa ngốc lại dũng cảm kia, như vậy, thì anh dường như đã nhìn thấy cùng sờ mọi thứ của người ta, "khụ" người nào đó bị lòng dạ đen tối của mình làm cho bị nghẹn, khi đó cô thật sự chỉ là một đứa bé...
Mặc dù Diệp Bắc Thần không có quay người, nhưng anh vốn xuất thân trong quân đội, cho nên đã sớm biết rõ An Noãn Noãn đang đứng bên ngoài cách anh vài bước.
Hút hết một điếu thuốc, anh đóng cửa ban công lại, quay người.
Hai má An Noãn Noãn ửng đỏ, cúi mặt nói: "Đồ ăn chuẩn bị xong rồi."
Hai bát mì, Cố Bắc Thần là một cái bát lớn, An Noãn Noãn là một bát nhỏ, hai người đối mặt ngồi trên sô pha nhỏ bắt đầu ăn.
An Noãn Noãn không biết người trước mặt này có thể nuốt xuống được hay không? Trong lúc An Noãn Noãn đang xoắn xuýt, Cố Bắc Thần đã giải quyết hết bát mỳ.
An Noãn Noãn nhìn Cô Bắc Thần: "Sao anh lại ăn nhanh như vậy?"
Cô Bắc Thần nhìn đôi mắt đáng yêu của cô, cong cong khoé miệng: "Quá đói, chưa ăn no."
An Noãn Noãn: "A? Tôi nấu hai bát, nếu không no thì anh ăn bát của tôi này! Tôi còn chưa ăn đâu..."
An Noãn Noãn nói xong lời này liền hận không thể cắn lưỡi mình, Cố đại thiếu gia làm sao có thể ăn đồ thừa của cô!
Cô Bắc Thần nhàn nhạt nhìn An Noãn Noãn: "Em ăn thêm đi, chừa cho anh một nửa là đủ rồi."
“A! Hả?." An Noãn Noãn ngoan ngoãn nghe lời, cúi đầu ăn mì. Khi cô đang ăn chưa biết mùi vị, bàn tay to lớn của Cố Bắc Thần đã ấn chặt vào tay cô: "Đưa anh ăn."
Trong lúc An Noãn Noãn ngẩn người, Cố Bắc Thần đã ăn xong chỗ mì còn thừa của cô, thậm chí còn uống hết nước súp.
Cố Bắc Thần đẩy cái bát đến trước mặt An Noãn Noãn: "Anh đi tắm trước, em có đồ ngủ không?"
"Hả? Ôi chỗ của tôi lấy đây ra đồ ngủ nam."
Cố Bắc Thần đã bắt đầu đi vào phòng tắm: "Đồ nữ cũng được, anh cũng đâu thể khoả thân ra ngoài!"
An Noãn Noãn đỏ mặt cắn lưỡi: "Tôi ra ngoài siêu thị mua đồ cho anh!"
Cố Bắc Thần nhìn đồng hồ: "Được rồi, đã giờ này rồi, tùy tiện lấy một bộ là được."
An Noãn Noãn cúi xuống cầm lấy một chiếc chăn bông: "À, cái này, có được không?"
Chiếc chăn bông in hình hoa oải hương mềm mại, phảng phất mùi hương thơm ngát của phụ nữ. Yết hầu của Cố Bắc Thần chuyển động: "Là cái này đi."
Lúc Cố Bắc Thần ngực trần đi ra, An Noãn Noãn đang ngồi xổm trên sạp giường nhỏ. Nghe được tiếng bước chân, cô quay đầu lại, cả người liền ngây ngẩn, cứ như vậy quỳ rạp xuống mặt đất, đầu ngẩng lên, nhìn mỹ nam vừa tắm ra, ngây ngốc!
 
 
Chưa dậy thì xong
Mái tóc ngắn của Cố Bắc Thần đầy những giọt nước nhỏ, tư thế lười biếng quả thật so với khi anh mặc quần áo chỉnh tề hoàn toàn khác biệt.
An Noãn Noãn mở to mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông đang tiến đến gần cô, cô hoàn toàn không biết mình cứ như kẻ ngốc nhìn người đàn ông đang bán khoả thân là cám dỗ chết người như thế nào.
Cố Bắc Thần dùng chăn bông quấn ngang hông, chậm rãi lau tóc, giọt nước nhỏ trượt trên thân thể màu đồng, theo cơ ngực trượt xuống, cuối cùng, giọt nước biến mất trên chiếc chăn bông bên dưới.
Khi cách An Noãn Noãn một bước, Cố Bắc Thần dừng lại, nhàn nhạt nhìn An Noãn Noãn, giọng nói có chút kìm chế: "Còn nhìn, anh sẽ thu phí đấy."
An Noãn Noãn lúc này mới khôi phục tinh thần, đột ngột đứng lên, bởi vì ngồi xổm quá lâu, suýt chút nữa đã ngã xuống, vừa loạng choạng liền được bàn tay của Cố Bắc Thần đỡ, trực tiếp rơi vào lòng ngực của Cố Bắc Thần, giống như cố tình nhào vào ngực anh rất đáng ngờ.
⬅ Trước Tiếp ➡