⬅ Trước Tiếp ➡
"Cảm ơn." Vội vàng nhảy khỏi lồng ngực anh.
Nhưng mà Cố Bắc Thần lại ôm lấy vòng eo thon của cô, cười xấu xa đùa giỡn: "Vội vã động phòng như vậy sao..." Người đàn ông nào đó còn cố ý kéo dài âm thanh cuối, rất là thích thú!
An Noãn Noãn giống như bị điện giật hoảng sợ nhảy lên, đẩy Cố Bắc Thần ra, nhanh chóng ra khỏi lồng ngực anh, trừng mắt nhìn anh, mang theo ý cảnh cáo: "Cố Bắc Thần, chúng ta tuy đã đăng ký kết hôn, nhưng mà đây chẳng qua chỉ là hiểu lầm, hơn nữa cả hai chúng ta cũng sẽ không có tương lai, cho nên anh không được làm loạn, tôi không phải là loại phụ nữ sẽ tùy tiện lên giường với đàn ông."
Khoé môi Cố Bắc Thần hơi cong lên, tiếp tục lau tóc, thản nhiên nói: "Yên tâm, tôi cũng không phải là loại đàn ông sẽ tùy tiện lên giường với phụ nữ." Dù là một người đàn ông bình thường, anh cũng không phải là người có thể tùy tiện cứng lên.
Nói xong, Cố Bắc Thần vì để cho cô yên tâm, nhíu mày: "Em xem, ngực và mông em vẫn chưa dậy thì thành công, anh không có hứng thú đâu."
An Noãn Noãn bị Cố Bắc Thần làm cho choáng váng, có điều vẫn nhíu mày lại, nhìn chính mình trong gương, mông cô rất mẩy mà! Ngực cũng không tệ, ánh mắt của tên đàn ông xấu xa này làm sao vậy? Cô có chỗ nào chưa dậy thì xong chứ.
Thấy cô nhíu mày soi gương, Cố Bắc Thần bước tới tấm gương lau tóc, ánh mắt dán chặt vào An Noãn Noãn.
An Noãn Noãn ra sức trừng mắt nhìn Cố Bắc Thần ở phía sau, ánh mắt gì đấy!
Cố Bắc Thần nhếch khoé môi, cô gái này, đúng là rất thú vị, người nào đó cho rằng anh cực kì nhàm chán! Cùng cô đi đăng ký kết hôn, còn nhàm chán chơi đùa với cô, nhàm chán đến mức vô phương cứu chữa.
An Noãn Noãn trải chỗ ngủ cho Cố Bắc Thần trong lòng nói thầm, người này là đại thiếu gia đương nhiên không thèm loại con gái nhà nghèo như cô đâu, chỉ bằng tám khối cơ bụng kia cũng đủ khiến cho các tiểu thư nhà giàu ở Hải Thành chảy nước miếng rồi, quả nhiên là do cô suy nghĩ quá nhiều.
Người phụ nữ nào đó cúi đầu nhìn ngực của mình, hoàn hảo nha! Chẳng phải lúc trước khi yêu Lục Tĩnh Vũ, anh ta thường xuyên cười đùa quấn quýt muốn sờ cô sao! Không phải anh ta nói ngực của cô vừa tròn trịa lại cao ngất, chỉ cần nhìn thì liền chảy máu mũi sao...
Đột nhiên, sau lưng truyền đến một giọng nói trầm thấp mà êm dịu: "Noãn Noãn?"
Người phụ nữ nào đó sợ đến mức xém chút đã ngã xuống giường, bởi vì "chột dạ" mà mặt càng thêm đỏ, hung hăng nhìn người nào đó: "Làm sao vậy?"
Cố Bắc Thần: "Cắm điện máy sấy tóc giúp anh."
An Noãn Noãn cắm điện cho anh: "Ừ!"
Nhưng mà một giây sau cô liền hoảng loạn, Cố Bắc Thần vậy mà giơ chiếc quần lót tam giác màu đen trong tay lên, dùng máy sấy của cô để hong khô ư?
 
 
Di thư
Căn phòng quả thật rất nhỏ, một mình An Noãn Noãn thì không cảm thấy vậy, nhưng có Cố Bắc Thần cao lớn như thế thì nơi này quá nhỏ, vậy thì cô làm sao đi tắm? Lỡ như người này nổi lên sắc tâm, thì chẳng phải cô sẽ bị cưỡng gian à?
Mấu chốt là, cô chịu thua thiệt thì vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài việc lấy anh ta, thứ nhất anh là thiếu gia nhà giàu, trong tay có cả tiền bạc và quyền lực, còn cô chẳng qua chỉ là một con chim sẻ nhỏ mà thôi, thứ hai là bọn họ có giấy chứng nhận kết hôn, có kiện anh cũng vô dụng.
Cố Bắc Thần thổi xong quần lót, liền ra ban công treo lên, rồi trở về, An Noãn Noãn vẫn đứng tại chỗ chau mày xoắn xuýt.
"Anh đi ngủ trước, em cứ tiếp tục ở đây."
Nói xong, Cố Bắc Thần không chút khách sáo bò lên trên giường nhỏ của An Noãn Noãn, nghênh ngang nằm xuống.
An Noãn Noãn đơn giản tắm rửa, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, đêm nay cô còn cố ý chọn bộ đồ ngủ bảo thủ nhất để mặc.
Người phụ nữ nào đó vừa nằm lên sạp giường nhỏ thì liền có điện thoại gọi đến, vừa nhìn liền đau đầu, là Thang Mễ.
Thang Mễ không truy cứu chuyện cô đi xem mắt đàn ông, mà nghênh ngang hỏi một câu: "An Noãn Noãn, mình thấy cậu muốn bỏ trốn cùng đàn ông đúng không, cho nên mới không tiếp điện thoại của bổn tiểu thư, cậu muốn tạo phản à?"
An Noãn Noãn chôn mình trong chăn, đè thấp giọng nói: "Thang Mễ, thật sự bị cái miệng quạ đen của cậu nói trúng rồi."
"Trúng cái gì?" Thang Mễ khó hiểu.
Lúc này, điện thoại di động của Cố Bắc Thần sáng lên, anh liền cảnh giác nghe máy, nhảy khỏi giường: "Thủ trưởng, tôi là Cố Bắc Thần." Giọng nói vô cùng vang dội.
Thang Mễ thét chói tai: "Làm sao mà cậu thật sự có đàn ông?"
An Noãn Noãn ngồi dậy cúp điện thoại, nhìn về phía Cố Bắc Thần, trong lòng hận không thể giết anh, như vậy thì cô làm sao có thể giải thích rõ ràng với Thang Mễ đây.
Cố Bắc Thần nghe điện thoại xong, nhìn về phía An Noãn Noãn: "Có mệnh lệnh khẩn cấp, anh phải về đơn vị."
"Hả? Ô..." An Noãn Noãn vốn bất ngờ, khi nhận ra anh phải đi, cô thiếu chút nữa đã hô lên một tiếng: "Thật tốt quá" nhưng chẳng qua chỉ có thể hả hê ở trong lòng một chút mà thôi.
Cố Bắc Thần đến ban công lấy quần lót của mình, dĩ nhiên là ở trước mặt An Noãn Noãn cởi chăn ra, mặc vào.
"Ối." An Noãn Noãn nhanh chóng nắm chăn, phủ lên đầu mình: "Có phải là anh gặp người thì liền thích cởi đồ đúng không?"
Cố Bắc Thần chỉ mất vài giây là mặc quần áo chỉnh tề, liếc nhìn cô gái còn đang che đầu kia, khoé môi nhếch lên: "Tôi không có sở thích gặp người liền cởi đồ, đơn giản là vì em là vợ anh."
Cố Bắc Thần cũng không để ý cô đang nói thầm cái gì, tự thân lấy ra một tờ giấy, rất nhanh viết xuống mấy câu, gấp lại cất vào phong thư trắng, dán miệng phong thư lại.
Lúc này mới đi đến chỗ An Noãn Noãn, kéo chăn cô lên: "Đứng lên đi, anh có chuyện muốn nói với em vài câu rồi sẽ đi."
An Noãn Noãn ngẩng đầu: "Không cần nói gì với tôi đâu, anh cứ đi nhanh đi."
Cố Bắc Thần nhíu mày, khuôn mặt nhanh chóng biến thành màu đen.
An Noãn Noãn cũng là người “bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh”, vội vàng đứng lên khẩn trương nuốt nước bọt nói: “Anh... Anh nói đi!”
Trong giây lát, Cố Bắc Thần đưa phong thư trắng kia cho An Noãn Noãn: "Cái này cho em."
An Noãn Noãn nhìn phong thư màu trắng, cánh tay rụt lại, cảnh giác hỏi: "Đây là cái gì?"
"Di thư." Cố Bắc Thần nói xong, môi mỏng khẽ nhếch, con ngươi như biển rộng nhìn cô.
Chờ tôi quay lại
An Noãn Noãn rõ ràng đã bị chữ “Di thư” làm cho kinh hãi. Di thư hhông phải là chỉ có người chết mới để lại sao?
Bỗng nhiên, An Noãn Noãn trợn to hai mắt nhìn Cố Bắc Thần, cô âm thầm nuốt nước bọt: "Cái gì, di thư..."
Cố Bắc Thần lại nhìn thấy An Noãn Noãn rất là dễ thương, cô đúng là một đứa trẻ con. Nhưng không phải việc để lại giấy tờ này là đang thực hiện theo đúng trình tự sao?
Cố Bắc Thần nhíu mày, giải thích cho An Noãn Noãn hiểu ý nghĩa của "Di thư". Anh nói, mỗi người trong bộ đội đặc chủng đều phải để lại Di thư cho người nhà trước khi thực hiện nhiệm vụ, nhưng cô cứ yên tâm, tôi sẽ không để một người trẻ như cô trở thành quả phụ của liệt sĩ như vậy đâu.
Những ngón chân đầy đặn của An Noãn Noãn bấu chặt trên chiếc sạp giường nhỏ. Chiều cao chênh lệch rất lớn, cô vẫn phải ngẩng đầu nhìn Cố Bắc Thần đang nghiêm túc trước mặt mình, cô nuốt nước bọt: "Vậy là, giấy đăng ký kết hôn, nó thực sự trở thành sự thật. Tôi, có phải là người nhà của anh không?”An Noãn Noãn chỉ vào chóp mũi anh.
Cố Bắc Thần gật đầu: "Đúng vậy, em chắc chắn là người nhà của tôi. Luật pháp đã công nhận điều đó, và những thủ trưởng của tôi cũng đã công nhận điều đó."
Thủ Trưởng của anh chưa bao giờ gặp tôi, anh đang nói dối ai đấy?
⬅ Trước Tiếp ➡