Giọng An Mộng Như đột ngột vang lên, bảo hai người họ mau chóng rửa tay ra ăn cơm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Khương Phi như chợt tỉnh mộng, khi chóp mũi hai người sắp sửa chạm nhau, cô dùng sức đẩy Lục Bách Trình ra rồi vòng qua người anh đi ra ngoài.
Lục Bách Trình nghiêng đầu nhìn bước chân vội vàng của cô, chỉ cảm thấy nửa tháng không gặp mà hình như cô lại gầy đi rồi.
Khương Thực đang đi công tác không ở nhà nên chỉ có ba người cùng ăn cơm, vậy mà An Mộng Như lại làm cả bàn thức ăn. Việc này rõ ràng đã lên kế hoạch từ sớm. Trực giác của Khương Phi mách bảo rằng bà có việc nhờ cậy Lục Bách Trình, nếu không cũng không cần phải đến mức như vậy.
Trước kia Lục Bách Trình đến ăn cơm ở nhà cô cũng không ít lần, thậm chí còn nhiều hơn ăn cơm nhà mình. Ba mẹ anh đều là người bận rộn, suốt ngày lo công việc không có ở nhà, có thể nói là áp dụng chính sách nuôi thả với Lục Bách Trình. Sau đó, họ thấy Lục Bách Trình thích ăn cơm nhà cô nên đã gửi chi phí cho An Mộng Như xem như gửi tiền sinh hoạt. Mẹ cô không nhận tiền, họ lại chuyển sang tặng quà cho cô, đủ thứ quà vặt nhập khẩu, mà cô thì ăn rất ngon miệng.
"Nhiều thức ăn như này làm sao ăn hết ạ." Cô nói.
"Có đáng là bao đâụ Hiếm khi Tiểu Lục mới đến nhà ăn bữa cơm," An Mộng Như xới cho cô hơn nửa chén cơm, "Gần đây con gặm cỏ mà sống sao? Người gầy nhom thế kia, gió lớn cũng thổi bay con đi được đấy."
Khương Phi cười một tiếng "Gầy thật sao mẹ?"
An Mộng Như buồn cười, chỉ vào cô mà mắt lại nhìn Lục Bách Trình "Con nhìn nó xem, càng bảo gầy lại càng vui".
Lục Bách Trình gật đầu, "Đúng là gầy dì ạ."
Khương Phi liếc mắt nhìn anh, dưới bàn ăn, bắp chân không nhẹ không nặng khẽ cạ vào đầu gối anh.
Khương Phi xem như không có chuyện gì, chậm rãi ăn cơm, lại nghe An Mộng Như nói "Nhưng mà con đấy? Năm nay cũng hai mươi bảy tuổi rồi, sao còn không tìm người yêu cho mẹ nhờ? Dù có thận trọng thì trước hết cũng phải tìm một người để xem xét, hay con thật sự nghĩ mình còn trẻ lắm?"
".." Khương Phi cố ý đổi chủ đề, "Đang yên đang lành nhắc chuyện tuổi con làm gì mẹ? Hơn nữa, còn nửa năm nữa mới đến sinh nhật con mà."
An Mộng Như hừ lạnh "Từ ngày con tốt nghiệp mẹ đã bắt đầu giục, đến nay cũng bốn năm năm rồi, chả thấy con dẫn cậu nào về nhà.."
"Không phải con đã bảo không muốn kết hôn sao?"
Lục Bách Trình nhìn cô, Khương Phi cắn đũa, cười lấy lòng "Giờ con chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền, ở bên cạnh phụng dưỡng ba mẹ thôi."
An Mộng Như không bị lay động chút nào "Mẹ có bảo con cưới đâu, mẹ bảo con tìm người yêu cơ mà."
"Con còn không hiểu mẹ sao? Không tìm thì bắt tìm, tìm xong thì bắt cưới, cưới xong lại bắt sinh con.. Mẹ thực sự lắm yêu cầu, con không thể nào thỏa mãn mong muốn của mẹ được nên chỉ có cách chặn đứng nó ngay từ ban đầú.
"Khương Phi Phi.", An Mộng Như lớn tiếng, "Có phải con muốn chọc mẹ tức chết không?"