⬅ Trước Tiếp ➡
Phi Phi là tên mụ của cô. Mỗi lần muốn khiển trách cô, An Như Mộng lại bắt đầu hối hận vì sao ngày xưa lại đặt tên hai chữ cho con gái, thành ra khí thế lúc mắng cũng kém đi hẳn. Vì vậy, mỗi lần bà kêu "Khương Phi Phi" là đại diện cho việc đang hết sức tức giận.
Bà rầy "Hồi trước đã nói với con đừng có làm cái nghề này rồi, phá hỏng bao nhiêu cặp đôi, thể nào cũng làm chết duyên của mình."
Khương Phi cảm thấy oan ức lắm "Người ta muốn ly hôn sẵn mới tìm đến con, liên quan gì tới con chứ? Nói đúng ra, thì công việc của con cũng là giúp cho việc ly hôn của bọn họ đừng trở nên quá khó coi thôi."
Thái độ cô không tốt, lửa giận của An Mộng Như càng bốc lên ngùn ngụt, nếu không có Lục Bách Trình ở đó, có lẽ bà đã sớm ném cả đũa rồi.
Lục Bách Trình thường xuyên nhìn cảnh mẹ con họ cãi nhau cũng chẳng lấy làm bất ngờ, ngược lại cảm giác như đang trở về với ngày xưa, thuở hai nhà còn là hàng xóm. Từ bé tính tình Khương Phi đã bướng bỉnh, không chịu nhân nhượng người khác, thường xuyên nói chuyện mạnh miệng như thế với An Mộng Như, lần đầu gặp có lẽ sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng quen rồi lại cảm thấy việc này quá đỗi bình thường.
Anh lột tôm cho Khương Phi, để vào chén cô và nhỏ giọng nhắc nhở "Phi Phi, bớt cãi cọ lại đi."
Khương Phi xụ mặt không nói thêm gì nữa, cúi đầu ăn tôm, trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.
Lúc này An Mộng Như mới bất chợt nhớ lại mục đích mình mời Lục Bách Trình đến nhà. Bà điều chỉnh lại thái độ, gắp thức ăn cho Lục Bách Trình rồi cười nói "Tiểu Lục, hai đứa lớn lên cùng nhau, Khương Phi thích dạng người thế nào, con nói cho dì biết với."
Khương Phi cau mày "Mẹ "
"Không có nói chuyện với con."
An Mộng Như tiếp tục mỉm cười nhìn Lục Bách Trình.
Lục Bách Trình đặt đũa xuống, rút giấy lau miệng mới đáp "Việc này còn phải xem Phi Phi có muốn hay không. Chuyện tình cảm khó nói lắm, gặp nhau có cảm giác thì mọi tiêu chuẩn đều trở nên vô nghĩa."
"Ừ, con nói đúng, nó thực sự khó chiềụ" An Mộng Như hạ thấp giọng, "Vậy chỗ con có mối nào tốt không? Phi Phi bây giờ không quen được bạn mới nên cũng không tìm được người thích hợp. Tuổi tác của hai đứa không chênh lệch lắm, bạn của bạn thì hẳn cũng có thể trò chuyện hợp nhau được.."
Lục Bách Trình lập tức biến sắc, cụp mi mắt, giọng nói cũng đanh lại "Không có dì."
"Bạn bè làm ăn cũng được đó, Phi Phi cũng không còn nhỏ.." An Mộng Như không phải là chưa từng nghĩ đến Lục Bách Trình, nhưng Khương Phi và anh biết nhau bao nhiêu năm cũng không bén ra được lửa khói gì, bà cũng không còn hy vọng từ lâu rồi.
Trong lòng Lục Bách Trình có chút phiền não, nhưng thái độ cũng xem như hòa hoãn, anh gãi gãi mũi nói "Để con quan sát thêm."
"Ừ, tốt, tốt."
Khương Phi nhìn hai người trước mặt nói chuyện qua lại như cô không hề tồn tại mà cảm thấy khó chịu, bàn tay giấu dưới bàn lại càng không yên phận, dùng sức nhéo lên đùi Lục Bách Trình.
Nhưng bình thường anh luôn có thói quen tập thể hình, cơ bắp cứng rắn, cái nhéo của cô có hề hấn gì đâu, ngược lại còn bị anh cố ý dùng tay ra sức siết chặt, đau đến nỗi xuýt xoa.
"Anh làm gì đó?" Cô gào lên.

⬅ Trước Tiếp ➡