13.1: Hoàn cảnh khó khăn
Đại khái xem xong kịch bản, Vân Tưởng Tưởng liền trầm mặc.
Đây là một bộ phim hiện thực, hơn nữa Hàn Tĩnh chỉ chọn duy nhất một Hạ Hồng, cả bộ phim chỉ xoay quanh Hạ Hồng, trong hoàn cảnh khó khăn vẫn ôm lấy giấc mộng đại học của mình, cũng chính là bộ phim mà Hạ Hồng làm nhân vật chính.
Loại phim này nếu như không quay tốt sẽ trở thành phim giấy, mỏng manh mà trắng tinh.
Nhưng lại khiến cho Vân Tưởng Tưởng muốn chinh phục.
Bây giờ cô đã hiểu, tại sao kịch bản này lại rơi vào tay cô.
Thực sự là bộ phim này rất khó để nổi tiếng, hơn nữa hoàn cảnh quay phim cũng rất khó khăn, chỉ xem vài cảnh quay được chú thích trong kịch bản, đã đủ để khiến cho rất nhiều người ước muốn lại lùi bước, những học sinh thi đỗ Hoa Ảnh không ai sinh ra trong hoàn cảnh như vậy, vậy thì chắc chắn sẽ không có mấy người chịu được sự khổ cực như này, có vài người cho dù cắn răng, cũng chưa chắc đã sẽ không run sợ trước hoàn cảnh vậy, sẽ không quay được hiệu quả mà Hàn Tĩnh mong muốn.
Kiếp trước Vân Tưởng Tưởng là một ngôi sao phong quang vô hạn, ướt mưa một chút, tự đeo dây cáp, đều khiến fans khen cô kính nghiệp.
Kiếp này Vân Tưởng Tưởng muốn làm một diễn viên, không dựa hơi fans không dựa lưu lượng không dựa nhiệt độ, chỉ dựa vào tác phẩm, vậy thì “Giấc mộng đại học” là sự khởi đầu.
Vì thế, cô quyết định nhận bộ phim này, lập tức trả lời Chu Duy.
Ngày thứ hai có một số điện thoại Hương Giang gọi vào máy cô, Vân Tưởng Tưởng đã đoán được là ai.
“Biết cô là ai rồi chứ?” Đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nữ thánh thót.
“Nếu như không gọi nhầm, vậy thì là cô Hàn Tĩnh rồi.” Vân Tưởng Tưởng cũng không vòng vo.
“Cô gái thông minh.” Hàn Tĩnh khen ngợi một tiếng, “Cháu đã đọc kịch bản rồi, nói cho cô biết, cháu đã đọc được cái gì?”
Ngừng một chút, Vân Tưởng Tưởng trả lời: “Khó khăn.”
Là khó khăn, cho dù là trải nghiệm của Hạ Hồng, hay là quá trình quay bộ phim đều rất khó khăn.
“Xem ra cháu đã chuẩn bị tốt.” Hàn Tĩnh nói trực tiếp, “Cháu nghỉ đông rồi đúng không, cô đặt một vé máy bay cho cháu, cháu đến nơi quay phim một chuyến, cô muốn cháu tự mình xem sau, rồi hẵng nói cho cô có nhận hay không, trước đó có mấy cô gái, đều tự tin tràn đây, đến nơi quay phim có mấy người đều khóc đòi trở về.”
“Vâng.” Đối với sự sắp xếp của Hàn Tĩnh, Vân Tưởng Tưởng rất vui vẻ.
Rất nhiều đạo diễn chỉ coi trọng vẻ ngoài, rất nhiều đạo diễn chỉ coi trọng đầu tư, rất nhiều đạo diễn chỉ coi trọng diễn xuất, tuy trên kịch bản có miêu tả hiện trường, nhưng ký hợp đầu rồi, chuyện đã đến nước đó diễn viên không thể gánh vác được, hoặc là tìm diễn viên thế thân, hoặc là cố gắng hoàn thành, nếu không sẽ phải bồi thường phí hợp đồng rất lớn.
Như vậy hiệu quả quay được, có thể tốt đến mức nào?
Hiệu suất của Hàn Tĩnh rất cao, trưa hôm đó liền tự mình gọi điện cho Vân Chí Bân, không biết làm thế nào mà thuyết phục được Vân Chí Bân. Vân Chí Bân liền đón bà ngoại của Vân Tưởng Tưởng đến chăm sóc Tô Tú Linh, chuẩn bị tự mình đưa Vân Tưởng Tưởng đi Tứ Xuyên, tên nhóc Vân Lâm cũng đòi đi theo, Vân Chí Bân nghĩ là sẽ đến vùng núi, những vùng khó khăn, cũng muốn con trai mình chứng kiến.