13.2: Hoàn cảnh khó khăn
Ngày hôm sau ba người cùng nhau đến sân bay, là Hàn Tĩnh tự mình đến đón.
Tấm gương mà bản thân học tập đang đứng trước mặt, bà ấy đã hơn 40 tuồi, tháng năm rất thiên vị người đẹp, bà ấy vẫn đẹp như vậy, hơn nữa trên người còn mang theo vẻ đẹp của sự tài giỏi. Văn Lan cũng rất giỏi, nhưng không giống với Hàn Tĩnh.
Chào hỏi với Vân Chí Bân xong, Hàn Tĩnh nghiêm túc đánh giá Vân Tưởng Tưởng.
“Cô đã xem qua “Yêu mến”, cháu có một sức hút mà bất cứ cảnh nào cũng là hạc giữa bầy gà.” Sức hút này đến từ vẻ ngòai xuất chúng, nếu như tìm người tìm đến phát sầu, bà ấy cũng sẽ không nhìn trúng Vân Tưởng Tưởng ở chỗ Chu Duy đâu.
“Mong là cháu sẽ không khiến cô Hàn thất vọng.” Vân Tưởng Tưởng cũng không khiêm tốn.
Hàn Tĩnh đưa họ đi đến khách sạn, là khách sạn 5 sao lớn. Hơn nữa cũng không giống với những gì Vân Tưởng Tưởng và Vân Chí Bân nghĩ, họ phải ngồi xe mấy tiếng liền, đi hơn 10km đường núi, vượt núi vượt rừng đến nơi quay phim, Hàn Tĩnh dùng máy bay trực thăng đưa bọn họ đi!
Lần đầu tiên Vân Lâm ngồi máy bay trực thăng nên rất vui vẻ, ngắm núi sông trên máy bay, cảm giác đó rất khó diễn tả nên lời, càng vào sâu trong núi, gió tuyết càng lớn.
“Nơi chúng ta quay phim không có đường xe vào.” Gió tuyết lớn đến mức che phủ cả thế giới, sợ là đi cũng không đi vào được.
Đến nơi, đến cả Vân Chí Bân đã trải đời cũng phải ngạc nhiên, ông sinh ra trước thời cải cách, tự hỏi bản thân mình đã cơ khổ không ít, nhưng lại không ngờ rằng vẫn còn căn nhà đơn sơ, thông gió bốn phía như này, trong phòng là một chiếc giường cũ kỹ, dường như chỉ cần ngồi lên sẽ sập ngay xuống, nóc nhà còn có cửa sổ dùng vải che lại, bàn ghế và lò sưởi đều dùng đá tạo thành......
Cửa nhà cũng là một tấm gố nát, gió vừa thổi sẽ phát ra tiếng kêu lộc cộc, giống như ngọn đèn cạn dầu, kích tai mà lại lạnh lẽo.
Điều mà Vân Chí Bân khó thể chấp nhận được chính là ở đằng sau, trẻ con sống ở đây phải bám vào dây để đi xuống, đường đi là dây thừng và gỗ tạo nên, đứng ở trên vách không nhìn thấy tận cùng, ông nghĩ nếu như khong cẩn thận trượt tay....
Sau đó lại đến một trường học quay phim, đi một lượt bay giờ có thể đi đường núi, trên đường chỉ thấy những người gầy gò, mặc những bộ quần áo cũ rách, tất cả đã làm mới nhận thức của Vân Chí Bân sinh sau những năm 70.
“Nếu như cháu xác định quay bộ phim này, tháng 7 năm sau vào đoàn làm phim, chu kỳ quay phim cũng dài, để lấy cảnh hiện thực, từ tháng 7 đến tháng 1 năm sau, trước khi vào đoàn cô sẽ sắp xếp một chuyên gia dinh dưỡng đi tìm cháu, cháu cần phải gầy.” Đứng ở bên vách đá, Hàn Tĩnh thở ra hơi lạnh, đôi mắt bình tĩnh sâu không thấy đáy, “Gầy đến mức không ai nhận ra.”
Trẻ con ở vùng núi, hoàn cảnh mà Hạ Hồng lớn lên, sức khỏe của cô ấy như nào thì không cần phải nói.
Trang điểm, có thể vẽ ra một dáng vẻ dinh dưỡng không đầy đủ, nhưng diễn viên có thân hình và thần thái tốt đến mấy cũng không thể diễn tả được.
“Không vấn đề gì.” Vân Tưởng Tưởng không hề do dự.
Hàn Tĩnh tự hỏi nhìn thấu nhân sinh, bộ phim này không phải là không có hạt giống tốt đến, nhưng trong các cô gái theo bà ấy đến đây, chỉ có mình Vân Tưởng Tưởng không để những chuyện này vào trong mắt.
Đời này bà ấy đã gặp qua rất nhiều loại diễn viên, nhưng chưa từng tán thưởng ai từ tận đáy lòng, cô gái này lại phá vỡ hồ nước yên bình trong lòng bà ấy.
“Cô muốn biết tại sao cháu lại đồng ý.” Cô gái xinh đẹp như này, giới giải trí ít có, không thể diễn tả được vẻ đẹp này, cô gái còn trẻ như thế, nên yếu ớt mềm mại, nhưng trong người lại có sự mạnh mẽ và kiên cường vượt quá sự tưởng tượng của Hàn Tĩnh.
Dựa vào nhan sắc độc nhất vô nhị của Vân Tưởng Tưởng, dễ dàng cọ mặt, muốn nổi tiếng quá dễ dàng, thật sự không cần phải cơ khổ như này.
“Cháu muốn làm một diễn viên chân chính.”