14.1: Diễn viên thực thụ.
Cho đến nhiều năm sau, cô gái nhỏ xinh đẹp này đã chinh phục mọi người bằng chính sức mạnh và sự quyến rũ của mình. Đứng trên đỉnh cao mà không ai có thể chạm tới, Hàn Tĩnh vẫn không thể quên cô gái ấy đã từng nói rất kiên quyết rằng: Cháu muốn trở thành một diễn viên thực thụ.
Lúc này, cô đang đứng trong gió tuyết, cơn gió rét lạnh thấu xương thổi đến mức cô ấy chẳng tài nào mở mắt ra được, thiên địa vạn vật đều mờ ảo trong tuyết, chỉ có cô là rất rõ ràng và trong trẻo.
Bầu trời tối đen, thế giới thì trắng xóa, mà cô thì lại tựa như vệt sáng đứng giữa trắng và đen. Bóng tối được cô ấy chiếu sáng, tuyết bị cô ấy xuyên qua, ánh sáng chói lóa tựa như mặt trăng sáng trên chín tầng mây, không ai có thể sáng bằng với cô ấy.
“Tốt lắm, cuối cùng cô cũng đã tìm thấy Hạ Hồng mà cô mong muốn.” Hàn Tĩnh rất vui: “Trước khi cô gặp cháu, cô quay bộ phim này chỉ để tuyên truyền công ích. Cháu chắc có lẽ sẽ thấy kịch bản phim này hơi đơn gian. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ dùng nó để kiếm tiền, đó là sự thật. Bộ phim này cũng là một vấn đề khó khăn mà cô đã luôn muốn thay đổi trong nhiều năm qua. Tuy nhiên, năng lượng và khả năng của cô có hạn. Cô chỉ sử dụng bộ phim này như một video quảng cáo. Nhưng cháu đã thay đổi cô và cô tin rằng cháu có thể mang lại cho bộ phim này một linh hồn.”
Nếu một bộ phim có linh hồn, nó có thể lan tỏa tới nhiều người hơn.
“Không dối gạt gì cô Hàn, cháu không có mục đích cao quý như vậy để tiếp nhận bộ phim này, cháu chỉ coi bộ phim này là sân khấu của riêng cháu.” Đúng vậy, Vân Tưởng Tưởng bị thu hút vào bộ phim này là bởi vì cô là một nhân vật chính tuyệt đối độc nhất vô nhị. Bộ phim này thậm chí còn không có vai phụ ngay cả những người anh cháu họ cũng chỉ là làm nền.
Ngay cả khi là nữ diễn viên chính của bộ phim lớn đi nữa cũng không thể có nhiều đất diễn rõ ràng như vậy. Bộ phim này chính xác là một kiểu thách thức.
“Hahahaha, cô thích sự trung thực của cháu.” Hàn Tĩnh vỗ vai Vân Tưởng Tưởng, “Cháu có thể yên tâm là cô không thiếu tiền. Bộ phim này chỉ có cháu là nhân vật chính, không có nhà đầu tư nào khác khoa tay múa chân. Đây là tác phẩm định đoạt chỉ có cháu và cô!”
Hàn Tĩnh thực sự không thiếu tiền, chưa kể trước khi giải nghệ bà ấy đã rất đáng giá. Sau đó, bà ấy còn kết hôn với hào môn Hồng Kông. Theo báo cáo của truyền thông Hồng Kông, mặc dù khi ly hôn bà không nhận được quyền nuôi con, nhưng bà đã nhận được một tỷ đồng Hồng Kông, tương đương với số tài khoản khổng lồ trị giá 800 triệu nhân dân tệ. Bất kể tin đồn đúng hay sai.
Vì Hàn Tĩnh rất tự tin, nên Vân Tưởng Tưởng tự nhiên cũng thấy an toàn hơn.
Một điều nữa mà cô thích về Hàn Tĩnh là cô ấy là một nữ nghệ sĩ đã làm từ thiện hơn 20 năm, bởi vì Hàn Tĩnh đã từng là gà nhà của công ty Hoàn Ngu Thế Kỷ, nhưng khi cô bước vào, Hàn Tĩnh vừa đúng lúc rời khỏi ngành giải trí để kết hôn, nhưng công ty Hoàn Ngu Thế Kỷ vẫn còn rất nhiều tin đồn về cô ấy.
Bây giờ chân chính gặp được, Vân Tưởng Tưởng cảm thấy Hàn Tĩnh còn tốt hơn những gì cô tưởng tượng,
Và việc Hàn Tĩnh tự gọi mình là cô và việc Vân Tưởng Tưởng gọi cô là cô Hàn là hai khái niệm khác nhau: “Sau này mong cô sẽ chỉ dạy nhiều hơn.”
Hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, và thậm chí Hàn Tĩnh cũng bắt đầu để ý Vân Tưởng Tưởng, không còn chỉ có mỗi công việc như lúc đầu nữa. Hàn Tĩnh không có con gái, bà sinh con trai ở tuổi 34 và từ đó đến nay vẫn chưa có thai. Bà ấy nghĩ nếu mình không làm trong ngành này, thì hẳn là đã có đứa con gái lớn như Vân Tưởng Tưởng từng này rồi.
Vân Chí Bân nhìn con gái mình và Hàn Tĩnh vui vẻ như thế, trông hai người như mẹ và con gái vậy, ánh mắt ông đọng lại một chút đau buồn.
Ban đầu nghe tin đứa trẻ này đang rất tích cực đọc kịch bản ở vùng núi nghèo, Vân Chí Bân cảm thấy thật vui, nên khi Vân Tưởng Tưởng hứa là cô chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến hiệu suất, Vân Chí Bân tự nhiên cũng đồng ý. Sau khi xem trực tiếp môi trường quay khắc nghiệt và hiểu rõ với nhà biên kịch những khó khăn nào có thể gặp phải trong quá trình quay, Vân Chí Bân chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía.