“Như thầy nói, em không ở phòng thì tại sao phải đóng tiền điện?”
Người kia nổi giận: “Em suốt ngày không về phòng! Lại còn lý sự!”
Huyền Anh mặt lạnh: “Em đã xin phép ở ngoài, đủ điều kiện, nhưng thầy không duyệt. Hơn nữa, trường không yêu cầu sinh viên phải có mặt đúng giờ ở phòng, phải ngủ trên giường phòng.”
Vì trường không có giờ giới nghiêm, cũng không ai kiểm tra phòng, có nhiều sinh viên bận làm thí nghiệm, làm luận văn thức đêm ở phòng làm việc.
Đại học là tự do, nhưng không phải tự do quá đà.
Thực tế nếu không ai tố cáo, không có chuyện lớn, trường cũng không quản, nhưng giờ có người tố cáo, cố vấn để ý thì không tránh được.
Huyền Anh mím môi, mặt đầy vẻ không vui.
Cố vấn hỏi cô đang ở đâu, cô trả lời thật: “Khu chung cư bên cạnh trường.”
Rất gần, chỉ cách một hai trăm mét.
Nhưng nhà trong khu học tốt thế này, sinh viên như cô không thể thuê nổi, anh ta dò hỏi: “Ai cho tiền em?”
“Bố em.” Cô hơi mất kiên nhẫn, nhưng lời nói không hằn học, chỉ nói thật, “Thầy có hồ sơ của em mà.”
Phần thông tin cha cô ghi là tổng giám đốc tập đoàn Đông Thái.
Với gia cảnh họ, đừng nói thuê một căn học khu, mua cả tòa cũng không thành vấn đề.
Cố vấn đã gặp nhiều sinh viên dựa vào tiền bố mẹ mà kiêu ngạo.
“Bố em? Nhưng bố em nói đã một năm không cấp tiền sinh hoạt cho em, em lấy tiền đâu? Hơn nữa, đơn xin ở ngoài của em thầy đã xem, phụ huynh cũng không ký.”
---
Lời nói đó có phần quá đáng.
Ai nói bố không cho tiền thì cô không thể tự kiếm? Không có tiền của bố, Huyền Anh vẫn có thể tự nuôi sống bản thân, nhưng rốt cuộc cô còn trẻ, nhiều suy nghĩ chưa đủ chín chắn, nếu không khi cố vấn hỏi cô, sao cô lại thiếu tự tin, cố che giấu, không dám nói là tự mình kiếm mà lại nói do bố cho.
Bởi vì cô biết chẳng ai sẽ tin cô.
Mọi người luôn nghĩ con gái 19, 20 tuổi thì phải được nuôi trong phòng kính, tiền của cô không phải do người đàn ông này cho thì chắc chắn là của người đàn ông kia.
Huyền Anh cảm thấy hơi oan ức.
Nhưng cô không oan ở chỗ đó, mà là tức vì bố nói dối, rõ ràng không phải không cho cô một đồng nào, mấy ngày trước cô còn dùng tiền đó, số dư thay đổi bố bên kia còn nhận được tin nhắn.
Cô trong lòng muốn đợi bên đối tác thanh toán xong khoản cuối rồi trả lại, cũng không hẳn là vi phạm nguyên tắc của mình.
Về chuyện ở ngoài ký túc xá, anh cũng biết rõ, đơn xin đó anh đúng là không ký, nhưng anh biết và đồng ý.
Nước mắt cô lúc này không kìm được, trào ra.
Cô nén cơn chua xót nói về nỗ lực của bản thân trong thời gian qua: “...Không ai cho tiền em, nhưng tiền thuê nhà là em tự kiếm. Tháng này sắp xét thi đua rồi đúng không? Điểm trung bình em đứng top ba lớp, khi nhận học bổng sẽ có nhiều tiền hơn, nhưng em không muốn đóng tiền điện, em không ở cùng họ thì tại sao phải chia tiền điện với họ?”