Chí Kiên cởi hết quần áo cô, lại làm lần nữa trên cửa sổ bay, anh đâm sâu, nặng nề, đầu gối cô bị cọ xát đỏ lên, run rẩy khi lên đỉnh, anh ôm chặt vuốt ve cơ thể cô, núm vú căng lên, chỉ cần gãi nhẹ là tê rần.
“Cậu nhỏ” bị bóp chặt trong âm đạo.
Cô nói: “Anh ra ngoài được rồi.”
Chí Kiên lại sờ ngực cô, nói: “Chờ chút.” Lưu luyến không chịu rời, đứng trước gương cửa sổ phòng, muốn cô nhìn thấy họ lúc này thân mật đến mức nào.
“Cậu nhỏ” chậm rãi đâm vào rồi rút ra.
Anh làm loạn trong người cô, trơn tru vô cản, Huyền Anh bị kích thích lại co thắt kẹp chặt anh.
Cô nói: “Thật sự được rồi...”
Anh đáp: “Ừ.”
Nhưng vẫn tiếp tục sờ cô, mặt chôn vào cổ cô, cô không nhìn rõ biểu cảm anh nhưng biết anh đang hôn, hai tay lang thang trên người cô.
Đứng nắn ngực, eo, đùi và bụng dưới, “cậu nhỏ” thỉnh thoảng lại đâm sâu.
Anh lại cương lên, còn cô thì ướt đẫm.
---
Mấy ngày nay đi học, Huyền Anh luôn mệt mỏi.
Lý do không gì khác, người bình thường không thức khuya bỗng đổi lịch sinh hoạt, ngủ lúc một hai giờ sáng, có phần không chịu nổi.
Thỉnh thoảng cô cũng muốn ngủ sớm, nhưng thường ở thư viện đến lúc đóng cửa mới về, lại còn nhận đơn vẽ online, bận rộn đến ngộp thở.
Chí Kiên cũng không đến thường xuyên, cách một hai ngày, hai ba ngày.
Anh biết cô không thích bị làm phiền, nên hẹn cô lúc vừa đủ.
Giống như những cặp đôi bình thường.
Học thì đi cùng cô ăn cơm, đọc sách, lúc thì điên rồ, bỗng dưng muốn đi xem live, leo núi, đạp xe.
Chạy như đi xem show, cuối tuần xuyên tỉnh đi xem concert, rồi xuyên đêm về học sáng sớm.
Làm tình trong bếp lúc hoàng hôn đến tối mịt.
Ly nước đổ đầy sàn cũng không ai để ý, vì tiếng nước dưới người họ đủ lớn, đủ ồn, lúc này như thể hòa nhập vào nhau mới là quan trọng nhất.
Tần suất làm tình cao đến mức cô thỉnh thoảng vô tình chạm núm vú cũng ướt sũng.
Quá nhạy cảm.
Nên khi ở nhà một mình, cô thường lười mặc đồ, chỉ khi mở cửa cho Chí Kiên mới mặc áo thun.
Nhưng quên mất phần dưới vẫn trần, áo rộng cũng không che nổi đùi.
“Ở nhà một mình mà vậy à?” Anh vừa vào đã hôn cô, ôm cô lên tủ giày ở cửa.
Bàn tay to hơi thô ráp, vuốt ve cô rất ngứa.
Cô không mặc quần lót, bên trong trống rỗng. Chí Kiên vốn không định làm chuyện ấy, nhưng giờ không nhịn được nữa, rút “cậu nhỏ” ra xoa, đặt lên lòng bàn tay cô, cứng và nóng, phủ đầy chất nhờn, “Được chưa?”
Cắn vào da cổ cô, nóng lòng muốn vào.
Cô gật đầu, anh liền tiến vào.
Ở sau tủ giày cửa, làm đến ướt đẫm rồi mới vào phòng khách.
Chuyện này chẳng ai biết, nhưng có người không thích cô sống sung túc thế, cứ hay nói xấu.
Cố vấn lại gọi cô lên phòng làm việc.
Thu đã về, điều hòa phòng bật rất lạnh, Huyền Anh sợ lạnh, áo kéo cao cổ che kín cổ và cằm.
Chỉ lộ ra mắt và đôi môi ướt át.
Không biết lần này anh ta sẽ nói gì vớ vẩn.
“...Bạn cùng phòng nói em lâu rồi không về phòng ngủ, tiền điện cũng không đóng, sao thế?” Anh ta gõ bàn, mọi người nhìn sang.
Huyền Anh thở dài, vẻ mặt có chút bất lực.