⬅ Trước Tiếp ➡
Dù có bướng bỉnh cũng phải biết chừng mực.
Nhưng Huyền Anh vẫn rất ghét cảm giác đó.
Như con diều bị buộc chặt bằng sợi dây mảnh, chỉ bay được một chút thì bị kéo lại, siết cổ đau đến tột cùng.
---
Như đã nói trước đó, tối hôm ấy Chí Kiên đến giúp cô lắp giá sách.
Đó là món đồ cô tâm huyết chọn trong kỳ nghỉ hè, chỉ mua duy nhất món nội thất này nên khi chuyển đi cô nhất định phải mang theo.
Sách chuyên ngành rất nhiều, từng cuốn được xếp gọn trên kệ, còn có vài bản phác thảo cô từng vẽ trước đây, Huyền Anh thích tiếng chì ma sát trên giấy, cảm thấy rất giải tỏa căng thẳng.
Nhưng lúc này cô lại dán sát vào lưng Chí Kiên.
Hai tay không mấy ngoan ngoãn chạm lên eo anh, Chí Kiên cảm nhận được một luồng nhiệt nóng dưới bụng, khó mà không nghi ngờ cô cố ý như vậy, “Yêu chơi thế à?”
Vẫn còn vài cuốn sách chưa đặt lên.
Huyền Anh bắt đầu tháo dây quần anh, hôm nay anh mặc đồ thể thao, dây quần dễ tháo hơn dây thắt lưng da trước kia, cô chẳng mấy chốc đã chạm được vào “vật sống” dưới bụng anh, cứng ngắc dựng lên, không quá cứng nhưng đầu tròn tròn rất đáng yêu.
Cô nhỏ nhẹ chạm hai lần, rồi liếm nước, cơ bụng và eo anh căng cứng, hơi thở trở nên nặng nề.
“Em làm vậy đấy.” Cô nói nhỏ, “Anh phải chịu trách nhiệm.”
Giai đoạn yêu đương nồng nhiệt thường thế.
Muốn thân thể đối phương đến phát điên, Chí Kiên cũng chiều cô, thường làm cô mê mẩn đến mức muốn chết đi sống lại. Khi quấn quýt trên giường, cô luôn nghĩ đây có lẽ là lần cuối, nhưng không ngờ lần sau vẫn lên đỉnh.
Cô như con yêu tinh tham hưởng lạc thú. Cầm hũ mật ngọt, thử được một chút vị ngọt, ngày nào cũng muốn.
Từ lúc ngây ngô không biết gì đến khi làm chủ được thế trận, Chí Kiên nhìn cô cúi đầu nắm lấy “cậu nhỏ” ngồi lên, rồi đột nhiên bóp cằm cô nâng lên, hôn.
Tiếng nước nhẹ nhàng tạo cảm giác khoái lạc.
Chí Kiên thở hổn hển hỏi: “Sao rồi?”
Ngồi trước giá sách, chỉ có một chiếc ghế.
Quần anh bị cô kéo xuống tận gót chân, “cậu nhỏ” ẩn dưới áo được cô ngồi trọn, Huyền Anh mặc váy ngắn, áo cởi đến nửa chừng, không đợi nữa, chỉ đẩy nội y lên, hai bầu ngực lộ ra cọ xát vào ngực anh.
“...Không sao.” Cô phát ra tiếng khóc nhỏ, “Chỉ là rất yêu anh, rất nhớ anh. Anh Kiên, anh sẽ mãi bên em chứ?”
Anh là người không tin vào hôn nhân. Anh nói: “Đương nhiên rồi.”
Nếu không có cô, dù có cưới cũng vô nghĩa, chỉ là một sai lầm nhỏ trên đường đời, anh đã chọn lại thì không thể quay đầu.
Huyền Anh mãn nguyện.
Cô tựa lên vai anh hôn nhẹ, động vài cái rồi không muốn động nữa, chỉ ngậm lấy “cậu nhỏ” thô cứng, có phần qua loa mà cọ xát, Chí Kiên bị cô kẹp chặt đến không chịu nổi, bắt đầu đẩy lên từ dưới.
Tiếng rên rỉ khiến người ta phát điên lại vang lên bên tai.
Chí Kiên bỗng nói vào tai cô: “Tiếng rên thật hay.”
Huyền Anh ngượng ngùng bịt miệng anh, nhưng càng bị ôm ghì càng rên to hơn.
Chất dịch ướt nhẹp chảy xuống đùi đầy sàn.

⬅ Trước Tiếp ➡