Edit Chiêu
Trong phòng tắm, anh buông cô ra.
Đầu váng mắt hoa, con ma men thở hổn hển, bị lăn qua lộn lại như vậy thật sự không chịu nổi.
“Anh… oẹ…”
Cô nôn mửa làm bẩn cả người anh, áo thun và quần thảm không nỡ nhìn.
Nôn hết ruột gan phèo phổi, cô mới thoải mái hơn chút, cũng tỉnh táo hơn, giờ mới để ý sàn nhà hỗn độn, cùng với anh đang vô cùng dơ dáy.
“Anh, em xin lỗi.” Câu xin lỗi này là thật lòng, mấy ngày qua anh về nước, đây là câu duy nhất có cảm tình anh nghe được từ miệng cô.
“Không sao, em tắm trước đi.” Diêu Cẩn Trung nói, ánh mắt né tránh cơ thể quá lộ liễu của cô, quay người ra ngoài.
Thay đồ xong anh vòng về, đứng ngoài cửa phòng tắm gõ cả buổi trời.
Cô cố ý không trả lời, anh chờ một lúc lâu, sau cùng vẫn quyết định đi vào.
Lo lắng là điều hiển nhiên.
Đã nói là tắm rửa, nhưng cô vẫn mặc bộ váy xộc xệch, nằm yên trong bồn tắm, lớp trang điểm trên mặt nhoè đi, nước liên tục xả ra, giờ đang tràn ào ào xuống đất. Cô nghiêng đầu dựa vào thành bồn tắm, chiếc cằm tinh xảo ngâm đến mức trắng bệch.
Sự hỗn độn trước mắt khiến Diêu Cẩn Trung nhíu mày khó chịụ Cô thật sự thay đổi rồi, thích gì làm nấy, trở nên hư hỏng.
Anh cởi chiếc váy ướt mèm ra, thay nước ấm vào bồn, rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, thu dọn một trận mới khiến cô trở nên sạch sẽ được.
Diêu Lam Lam nằm trong chiếc khăn tắm to rộng, đã quay trở về thưở ban đầu, vẫn là cô công chúa nhỏ hồn nhiên năm đó, lúc nhắm mắt là giống nhất.
Bế cô về giường, anh ngồi bên cạnh nhìn cô một lúc lâụ
“Lam Lam, em mười sáu tuổi rồi.”
“Mười sáu tuổi có thể làm rất nhiều chuyện, không nhất định phải một hai uống rượụ”
Anh đang khuyên cô, tận tình dạy dỗ, tốc độ nói hơi hỗn loạn.
“Ví dụ.”
Người vốn ngủ say lại mở mắt, thật ra chưa một giây phút nào Diêu Lam Lam không tỉnh táo, cô chưa bao giờ say cả.
“Đọc sách, vẽ tranh, đi du lịch, kết bạn…”
“Vậy làm t̠ình thì sao?”
Diêu Cẩn Trung nghẹn họng, quên bẫng việc trả lời, so với những gì anh tưởng tượng, có lẽ cô còn trưởng thành hơn.
“Có thể làm t̠ình không?”
Cô lặp lại một lần.
“Nếu em không hối hận, cũng có thể.” Anh nhìn cô với vẻ nôn nóng, nhưng không tìm ra chút sơ hở nào trên gương mặt thơ ngây.
Ở những nước phương tây, đúng là trai gái mười sáu tuổi không kiềm chế những dao động trong phương diện tình du͙c của mình lắm.
Diêu Cẩn Trung cố gắng xem cô như một người trưởng thành hoặc sắp lớn lên để đối đãi, cô không còn là đứa trẻ hồn nhiên nữa.
Nhận được câu trả lời, cô gái nhỏ mỉm cười, lúm đồng tiền tươi như hoa, đây là đáp án đáng vui nhất mà mấy năm gần đây cô nghe được.
“Cảm ơn anh.” Cô vui vẻ hôn lên môi anh, chiếc lưỡi lướt qua cánh môi, chỉ trong thoáng chốc thôi, không dám vói vào, sợ làm anh sợ.
Anh đồng ý rồi, anh nói có thể, cô sẽ không hối hận đâu, cô có thể làm t̠ình, cùng với anh.