Edit Chiêu
Đêm đó, Diêu Lam Lam hưng phấn suốt đêm không ngủ, cô nhắm mắt, trong đầu toàn là anh và bốn khung tranh manga.
Như một lời kết ngạc nhiên, hạnh phúc đột nhiên ập đến, dường như cô đã có được.
Diêu Cẩn Trung nhìn cô vui mừng thiếp đi, nụ cười ngọt ngào trên khoé môi mãi mà không biến mất.
Cái hôn vài phút trước, mang theo cảm giác ướt át không tầm thường.
Anh cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, dường như bản thân đã trả lời sai một đề bài chí mạng.
Nhưng thấy cô ngoan thế này, cảm giác sai lầm thoáng qua đó bị nỗi vui vẻ và thỏa mãn che lấp.
Hạt giống ác mộng cứ lặng yên mai phục như vậy, thong thả bung nở nhân lúc người ta chưa hề chuẩn bị, cả hai người họ đều không đoán được, cách thức xoay chuyển đất trời, cũng chỉ là một câu “Có thể” thôi.
Lời khuyên ngày ấy, đổi lấy chút ngoan ngoãn từ Diêu Lam Lam.
Cô không còn đi hộp đêm mỗi ngày, đi học anh chở cô, tan học anh tới đón, hai người bình yên không xảy ra chuyện gì, ngoại trừ có đôi khi cô hơi quyến luyến nũng nịu quá.
Đối với anh, cô đã không còn kiềm chế được khát khao sâu thẳm trong lòng, như nụ hoa vội vã phá tan bức tường để khoe sắc.
Quản gia và người hầu thay phiên gõ cửa hai lần, bên trong không hề có tiếng động.
“Thiếu gia, tiểu thư vẫn chưa rời giường.”
Lại ngủ nướng. Diêu Cẩn Trung nhìn đồng hồ, còn không dậy nữa sẽ muộn mất.
Anh gõ cửa, không ai đáp lại.
Mở cửa đi vào, chăn trên giường phồng lên, tư thế ngủ của cô rất kỳ lạ, vùi toàn bộ đầu vào chăn, không sợ khó thở.
“Lam Lam, nên dậy rồi.” Anh nói rồi xốc một góc chăn lên, thấy khung cảnh bên trong, anh nhíu mày “Mau mặc đồ vào, đi rửa mặt.”
Dứt lời, anh định ra ngoài, đột nhiên một cánh tay thò ra khỏi chăn, nắm ống tay áo anh không chịu buông, giọng nói lèm nhèm vang lên.
“Anh ơi, buồn ngủ quá.” Ý ngoài lời là, không muốn động đậy.
Vừa thức giấc là thời điểm cô lười nhất, không muốn di chuyển một bước, tốt nhất là có ai đó giúp cô sửa soạn gọn gàng, trực tiếp bỏ vào lớp học luôn cũng được.
“Em không phải trẻ con nữa.” Giọng Diêu Cẩn Trung hơi đè nén, nghe có vẻ nghiêm khắc.
Bàn tay nắm ống tay áo buông ra, lùi vào trong chăn lại. Cô thỏa hiệp, nhưng cũng không thỏa hiệp.
Diêu Cẩn Trung nhìn chốc lát, người trong chăn vẫn không động đậy, anh thở dài một hơi theo thói quen, sau khi về nước, tần suất thở dài của anh tăng mạnh, ngay cả chính anh cũng không phát hiện.
Diêu Cẩn Trung đành kéo cô ra, mặc từng món đồ vào.
Áo lót, quần lót, vớ dài, áo sơ mi, váy ngắn.
Cô có thói quen ngủ khoả thân, từ lần đầu tiên gọi cô dậy anh đã phát hiện rồi.
Diêu Cẩn Trung hỏi cô vì sao, cô đáp thoải mái.
Sau đó anh ân cần khuyên nhủ mấy lần, mặc đồ vào rồi ngủ tiếp, miệng cô đồng ý, cơ thể thì vẫn muốn sao làm nấy.
Vài lần như thế, anh lười nói nữa, có nói cũng vô dụng.
Cảm nhận lớn nhất sau khi về nước của anh là, cô em gái này, không còn nghe lời như hồi còn nhỏ.
Anh liệt những chuyện này vào phạm vi phản nghịch tuổi dậy thì, anh nói một, cô càng muốn hai.
Dạy từ từ vậy. Diêu Cẩn Trung an ủi bản thân như thế, sẽ ổn thoả thôi.