Edit Chiêu
Vất vả lắm mới rửa mặt sửa soạn xong, anh bận rộn chăm sóc cô, bản thân thì bị bắn một đống nước, vô cùng chật vật.
“Em xuống lầu ăn sáng trước đi, anh đi thay đồ.” Anh mặc tây trang nghiêm chỉnh, bị ướt thì chợt mang nét phong tình kiểu khác.
“Anh này.” Diêu Lam Lam đột nhiên gọi anh, cô lại muốn làm chuyện xấu rồi.
Diêu Cẩn Trung quay đầu nhìn cô, ánh mắt âm u, môi mím lại, nét mặt không tốt lắm.
Không biết cô trèo lên giường lại từ khi nào, hai chân khẽ nhếch lên, làn váy bị cuốn theo, để lộ quần lót hơi mỏng màu trắng, đang ẩm ướt, dán sát vào âm phụ trắng trẻo, hình dạng rõ ràng mê người.
“Ướt ướt dính dính, khó chịu lắm.” Cô nói lời mờ ám, nhưng lại đúng lý hợp tình.
Cô đã ướt từ lâu, nhìn thấy áo sơmi của anh ẩm ướt ôm sát cơ ngực, hai hạt nâu nâu như ẩn như hiện, cơ thể cô như gặp phải kẻ địch, bùng nổ như suối nguồn.
Hôm nay cô muốn cho anh xem, vì anh mà cô ướt đẫm, nhỏ từng giọt yêu say đắm.
Ngay cả động tác nâng nhẹ mông, yêu tinh linh hoạt cũng thể hiện rất quyến rũ, cô tự nói tự cởi, quần lót ngấm nước hơi nặng, ngón tay trắng mịn móc vào cạnh quần lót, cúi xuống đưa cho anh.
Hai người họ cách nhau không xa, mùi hương thơm ngọt lan tỏa trong không khí, là mùi của cô.
Người đàn ông hơi sững sờ, không kịp ức chế xúc động nuốt nước miếng.
Cô nhìn yết hầu của anh, tiếng nuốt nước bọt rất rõ ràng, cô cảm thấy nơi đó của mình lại có dòng nước trào ra.
Người đàn ông nhận lấy chiếc quần lót nho nhỏ, ném vào cái sọt trong nhà vệ sinh, sau đó quay đi lấy quần lót mới trong ngăn tủ ra.
Đang định mặc lên cho cô, cô đưa tay che lại, “Lau khô rồi mới mặc.”
Diêu Cẩn Trung rút tờ khăn giấy đưa cho cô.
Diêu Lam Lam nhận lấy, làn váy che khuất tầm nhìn, cô không thấy được. Bàn tay lau bậy lau bạ ở đùi trong, cô dùng hết tờ khăn giấy này đến tờ khăn giấy khác, nhưng không chạm vào nơi ướt át nhất.
Có phải cô cố ý không, trong đầu chợt nảy lên suy nghĩ này. Nhưng anh phủ định ngay lập tức, cô là em gái anh.
“Anh ơi…” Cô nóng nảy, sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn chứ?
“Để anh.” Diêu Cẩn Trung gấp khăn giấy lại, cẩn thận lau đi, ánh mắt nghiêm túc, nóng như đốm lửa.
Diêu Lam Lam không dám nhìn anh, anh quá chăm chú khiến cô xấu hổ.
Cô khép mắt lại, cảm quan ở nơi riêng tư càng rõ rệt hơn.
Ngón tay có khăn giấy ngăn cách, linh hoạt khıêu khích cô. Cạnh bên thô ráp lướt qua khe hẹp, âm đế bị anh đụng phải, lặng yên cứng lên, môi âm hộ bên trong cũng bị mở ra rồi cọ vào, à, đó là nơi mẫn cảm nhất của cô, không dễ dàng chạm đến.
Dòng nước cứ rịn ra từng đợt, càng lúc càng nhiều, cô cố co lại cũng không ngăn được, da thịt trắng trẻo trở nên ngon ngọt, như một chiếc vỏ sò nho nhỏ biết hô hấp, bên trong chứa toàn bảo bối.
“Ưm…” Cô hét lên trong lòng, gọi tên của anh.
Diêu Cẩn Trung nhíu mày, anh nghe được âm thanh khác thường từ miệng cô, rất nhỏ cũng rất ngắn ngủi, anh tưởng là mình nghĩ nhiềụ
Trong thùng rác toàn là giấy lau bị vo tròn không đồng nhất, còn cô ở trên giường như một chú cá bất cẩn mắc cạn giữa bờ cát, vừa ướt vừa khát, hơi thở gấp gáp đầy du͙c vọng.
Lời tác giả Phần nhạc dạo ở giai đoạn đầu sẽ hơi áp lực. Cấm kỵ mà tôi hiểu, là cảm giác khó thở, hơn nữa còn xao động bất an như thú dữ sắp vùng ra khỏi lồng sắt.