Chương 21
nhận ra giọng của đôi nam nữ này chính là hai người lén lút vụng trộm ở sân saụ Cô liếc mắt nhìn trộm, lại chính là anh Cả nhà họ Lục và vợ của anh ta Đôi vợ chồng này chẳng lẽ còn thích chơi trò nhập vai sao?
Lúc từ nhà vệ sinh quay lại, cô bị anh trai Ôn Thần chặn đường.
Ôn Thần bày ra dáng vẻ hỏi tội, chặn lối đi của cô.
Anh ta đã sớm nhìn thấy dấu hôn trên cổ cô “Thật sự ở bên cạnh anh Tư rồi sao?” “Vâng.” Ôn Ngôn gật đầụ “Không phải em không thích quân nhân sao?” Ôn Thần tò mò “Sao đột nhiên lại ở bên anh Tư?
Em có biết anh Tư phải thường xuyên đi làm nhiệm vụ không?
Anh ấy là Thượng tướng của Quân khu, không phải là quân nhân bình thường đâụ” “Em biết, cho nên lúc ở nhà họ Ôn em vẫn luôn đắn đo xem rốt cuộc có nên ở bên anh ấy hay không.” “Bây giờ không đắn đo nữa à?” “Vâng.” Ôn Ngôn nhìn thẳng vào mắt người đàn ông từ nhỏ đã cùng mình chí chóe đấu võ mồm lớn lên này “Anh, em thích anh Tư, em nguyện ý gả cho anh ấy.” Nhìn ánh mắt kiên định của em gái trước mặt, Ôn Thần thở dài, không còn trêu chọc như trước nữa, ngược lại đưa tay xoa đầu cô “Em thích là được, anh chỉ sợ em bị người nhà ép uổng đến cuối cùng phải nhắm mắt đưa chân.
Anh Tư người rất tốt, biết chăm sóc người khác, em theo anh ấy, người làm anh như anh cũng yên tâm.” Ôn Ngôn lặng lẽ lắng nghe, khóe mắt liếc thấy Lục Diệu đang đi về phía bên này.
Lục Diệu thấy cô mím môi mỉm cười, biết cô đã bàn bạc ổn thỏa với Ôn Thần nên không bước tới nữa.
Buổi tối đưa Ôn Ngôn về khách sạn, vì có Ôn Thần trên xe nên suốt dọc đường Lục Diệu đều giữ im lặng.
Sau khi Ôn Ngôn xuống xe, cô nhìn theo họ rời đi.
Một tiếng sau, tắm rửa xong bước ra từ phòng tắm, cô thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Lục Diệụ Cô gọi lại, chỉ đổ chuông hai tiếng bên kia đã bắt máy.
Bên tai truyền đến chất giọng trầm ấm gợi cảm của Lục Diệu “Em mãi không nghe máy, anh còn tưởng em định xé bỏ hợp đồng đấy.” “Anh Tư lo xa rồi.” Ôn Ngôn một tay lau mái tóc ướt, chiếc áo choàng tắm trên người hơi hé mở để lộ bờ vai trắng ngần, gợi cảm và quyến rũ, chỉ là cô vẫn hoàn toàn không hay biết.
“Em là một người phụ nữ rất tuân thủ tinh thần hợp đồng, đã ký tên thì tuyệt đối sẽ không đổi ý.” Giọng điệu mang tính công thức, tràn đầy sự lý trí.
Lục Diệu ngậm điếu thuốc trong miệng, nheo mắt liếc nhìn Ôn Thần đang say khướt ở đối diện, miệng không ngừng la hét bắt anh phải gọi bằng anh.
Ngón tay anh đùa nghịch chiếc bật lửa, trầm giọng nói “Anh trai em say rồi, cứ bắt anh gọi cậu ấy là anh, em nói xem anh nên gọi hay không gọi?” Cái tên Ôn Thần này, cứ say rượu là lại làm càn.
“Anh Tư không cần để ý đến anh ấy đâụ” “Ý là đợi nửa tháng nữa rồi gọi à?” Giọng nói của anh hơi trầm khàn, khiến Ôn Ngôn lại nhớ đến những lời anh nói khi nắm lấy cự vật nóng rực không ngừng cọ xát nơi cửa huyệt của cô “Nửa tháng sau anh tuyệt đối sẽ không tha cho em.” Cái gọi là nửa tháng giống như một con số ma thuật.
Trong những ngày đếm ngược, mỗi lần Ôn Ngôn nhớ đến ba chữ này, trong đầu đều tự bổ sung hình