Chương 22
ảnh khi ngày đó thực sự đến, cô phải làm sao để thích ứng với kích cỡ của người đàn ông này?
Bởi vì… thực sự là quá to.
Ôn Thần đi rồi, sau khi về nhà liền báo cho người nhà biết em gái Ôn Ngôn đã ở bên Lục Diệụ Ôn Ngôn nhận được điện thoại của mẹ là Lưu Vân, cô thành thật nói mình và Lục Diệu chuẩn bị kết hôn chớp nhoáng.
Lý do đưa ra là Vừa gặp đã yêu, không muốn bỏ lỡ người đàn ông xuất sắc này.
Còn bên phía Lục Diệu, lý do đưa ra cho nhà họ Lục lại là Đã nhắm trúng cô gái nhà họ Ôn từ lâu, theo đuổi mấy năm, gần đây mới theo đuổi được.
Ôn Ngôn chỉ cảm thấy tất cả đều là để dọn đường cho hôn lễ, nói gì cũng không quan trọng, người nhà tin là được.
Tân Nhiễm biết tin cô sắp kết hôn, đối tượng lại còn là vị Thượng tướng mặt lạnh vô tình nhất Quân khu Hoa Bắc Lục Diệu, liền trực tiếp gọi video cho cô “Tớ không nhìn nhầm chứ?
Đối tượng kết hôn của cậu?
Lục Diệu?
Vị Thượng tướng trẻ tuổi nhất Quân khu Hoa Bắc đó á?” “Ừ.” Ôn Ngôn đã sớm đoán được phản ứng của cô bạn.
Trước đây Tân Nhiễm từng miêu tả Lục Diệu giống như một cỗ máy không có tình cảm.
“Là anh ấy.” “Mẹ kiếp Ôn Ngôn, cậu biến thái thật Vậy mà lại đi thích một tảng băng ngàn năm ” “Không lạnh lùng đâu, anh ấy đối xử với tớ khá ấm áp.” “Mẹ kiếp Mẹ kiếp Mẹ kiếp ” Tân Nhiễm liên tục chửi thề, chỉ cảm thấy bị nhét một họng cẩu lương không kịp phòng bị.
Sau khi bình tĩnh lại cảm xúc kích động, trò chuyện với Ôn Ngôn thêm một lúc, Tân Nhiễm mới nghiêm túc lại “Lục Diệu thực ra cũng không tồi, ít nhất là chưa từng có tin đồn tình ái nào, là một người đàn ông tốt.” Tân Nhiễm sống ở Bắc Thành từ lâu, bố mẹ cũng làm quan chức, từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy, biết được rất nhiều tin tức hành lang.
Về phần Lục Diệu, quả thực ngoài tính cách lạnh lùng ra thì không còn khuyết điểm nào khác.
Sau khi kết thúc cuộc gọi video, Ôn Ngôn bước ra khỏi nhà hàng.
Ánh mắt cô chú ý đến một bóng dáng quen thuộc ở cửa, nhớ lại lời nhắc nhở trước đó của Lục Diệu “Nguyễn Ương có thể sẽ đi tìm em.” Nhắc Tào Tháo… Tào Tháo đến thật.
Sau khi quay lại nhà hàng ngồi xuống, Nguyễn Ương ngồi đối diện Ôn Ngôn cứ chằm chằm nhìn vào mặt cô.
Vài phút sau, ánh mắt mới chuyển sang vẻ khinh thường “Chị nghĩ anh Tư của tôi vì thích chị nên mới cưới chị sao?” Cô nhóc này có vẻ còn rất ngông cuồng.
Ôn Ngôn nâng tách trà lên, nhấp một ngụm.
Từng cử chỉ đều toát lên vẻ thanh lịch, không có chút dấu vết giả tạo nào “Cô Nguyễn tìm tôi là muốn nói chuyện gì?” Nguyễn Ương mới 21 tuổi, mấy năm nay ở nhà họ Lục được nuông chiều nên sinh ra kiêu ngạo, chướng mắt những người phụ nữ xinh đẹp, gia thế lại tốt như Ôn Ngôn “Anh Tư của tôi bị người nhà ép buộc nên mới phải cưới chị.
Nếu chị không muốn sau này gả vào nhà họ Lục phải chịu cảnh phòng không gối chiếc, tôi khuyên chị vẫn là nên biết khó mà lui đi.” Phòng không gối chiếc?
Ha ha, cô nhóc này đúng là thú vị thật.
“Cô Nguyễn lấy thân phận gì để nói với tôi những lời này?” Giọng điệu Ôn Ngôn bình thản “Có thể cho tôi biết thân phận của cô trước được không?” “Chị quan tâm tôi thân phận gì làm gì ” Nguyễn Ương