Chương 24
không hỏi quá nhiềụ Lục Diệu ôm cô vào lòng.
Chiếc áo choàng tắm hơi hé mở để lộ vòm ngực màu đồng săn chắc, trên đó còn có những vết sẹo nông sâu khác nhaụ Khi áp mặt vào, ngửi thấy mùi sữa tắm hoa trà giống hệt mùi trên người mình, cổ họng Ôn Ngôn hơi khô khốc.
Cô ngẩng đầu lên hỏi “Anh Tư, đêm nay anh không về sao?” “Em có thể giữ anh lại.” Anh đưa tay nâng cằm cô lên, đầu ngón tay chai sần ma sát cánh môi cô “Đêm nay anh không muốn đi.” Bị đầu ngón tay anh cọ xát khiến trái tim cô ngứa ngáy, từng luồng nhiệt nóng rực dồn về phía bụng dưới.
Đêm đó ở nhà họ Lục, cô đã bị ngón tay anh kích thích điểm nhạy cảm đến mức cao trào.
Chuyện này… nếm được vị ngọt rồi sẽ sinh nghiện.
Ôn Ngôn không phải kiểu phụ nữ rõ ràng trong lòng rất muốn nhưng ngoài miệng lại cứ tỏ vẻ e ấp chối từ.
Còn chín ngày nữa là đến hôn lễ, không cần thiết phải đợi đến ngày đó.
Cô làm một động tác táo bạo, hé miệng ngậm lấy ngón tay cái của người đàn ông trước mặt, dùng răng cắn nhẹ một cái, nhìn anh nói “Anh Tư, đêm nay em có thể.” Quần áo vương vãi khắp sàn nhà.
Ôn Ngôn nằm trên giường không ngừng phát ra những tiếng nỉ non kiều mị.
Đôi gò bồng đảo kiêu hãnh bị bàn tay rộng lớn của Lục Diệu bao trọn, hõm cổ và xương quai xanh bị anh liên tục mút lấy.
Hai chân cô quấn lấy vòng eo săn chắc của anh, nâng hông lên đón nhận cự vật dưới thân anh.
Lục Diệu có thể cảm nhận được sự chủ động của cô đêm nay.
Cự vật khổng lồ chống đỡ nơi cửa huyệt ướt át của cô, quy đầu tráng kiện từ từ chen vào.
“Ưm…” Hai tay cào cấu ga giường dưới thân, Ôn Ngôn nhíu mày cắn môi.
Chỉ mới là quy đầu thôi mà cô đã có cảm giác bị nong đến phát đau, nếu cắm toàn bộ vào thì sẽ đau đến mức nào?
Càng căng thẳng, cơ thể càng cứng đờ, hoa huyệt bên dưới co rút lại càng chặt.
Chỉ mới để quy đầu ở nơi cửa huyệt nóng ướt của cô, anh đã bị kích thích đến mức nổi đầy gân xanh.
Lục Diệu thở hổn hển, ngẩng đầu tựa trán vào trán cô “Thả lỏng đi, nếu không người đau chỉ là em thôi.” Ôn Ngôn cũng muốn thả lỏng, nhưng cô làm thế nào cũng không thể thả lỏng được “Anh Tư… ưm…” Vừa mở miệng đã cảm nhận được vật cứng nơi cửa huyệt lại tiến sâu vào thêm một chút.
Cô đưa tay đẩy vai anh, muốn lùi bước “Lần sau hẵng vào được không anh?
Đau quá.” “…” Hơi thở Lục Diệu dồn dập, đáy mắt lóe lên ngọn lửa dục vọng đỏ ngầụ Khi ngọn lửa thiêu đốt đến mức khô miệng khô lưỡi, anh cúi đầu áp xuống môi người phụ nữ dưới thân, quấn lấy lưỡi cô mút mát, đồng thời rút cự vật ra khỏi cơ thể cô, một lần nữa đổi sang dùng ngón tay.
“Ưm ưm… Anh Tư… chỗ đó đừng… a…” Ôn Ngôn cong người xin tha, ngón chân bấu chặt lấy ga giường, hai tay không ngừng đẩy cánh tay Lục Diệu “A a… đừng móc chỗ đó…” Hai ngón tay của Lục Diệu vẫn luôn khuấy động bên trong hoa huyệt chật hẹp của cô, không ngừng tìm kiếm điểm nhạy cảm, lại dùng phần thịt ở ngón cái kích thích hạt ngọc nhỏ mẫn cảm của cô.
Nghe thấy tiếng rên rỉ kiều mị lại lẳng lơ của cô, tần suất ngón tay ra vào càng nhanh hơn.
Trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhưng tuyệt đối rất đẹp.