Chương 23
thấy cô nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn, liền cố gắng dùng khí thế để chèn ép cô “Tôi nói cho chị biết, nếu chị thực sự có chút liêm sỉ, thì nên rời xa anh Tư của tôi đi.” Đôi môi đỏ mọng của Ôn Ngôn khẽ nhếch lên.
Cô mỉm cười, một lần nữa nâng tách trà lên, vừa uống trà, vừa lật ngửa màn hình điện thoại lại.
Trên màn hình hiển thị cuộc gọi video với “Anh Tư” đã kéo dài hơn 10 phút “Anh Tư?
Anh nói xem em nên nghe lời cô Nguyễn đây rời xa anh?
Hay là nghe lời anh, tổ chức hôn lễ như bình thường?” Hiệp một, thắng tuyệt đối.
Nhìn theo bóng lưng Nguyễn Ương gạt nước mắt rời đi, Ôn Ngôn rót cho người đàn ông đối diện một tách trà, thấy anh vẫn điềm nhiên như không, chẳng có chút phản ứng nào “Không đi dỗ dành sao?” Lục Diệu vừa kết thúc huấn luyện, bộ quân phục rằn ri trên người vẫn chưa kịp thay.
Ngồi trong nhà ăn, anh vô cùng thu hút ánh nhìn.
Anh nâng tách trà lên nhấp một ngụm, yết hầu lăn lộn lên xuống “Em mới là vị hôn thê của anh.” “Không cần diễn sâu thế đâu anh Tư.
Cô nhóc đó chỉ là quá thích anh, nên mới muốn đuổi hết những người phụ nữ bên cạnh anh đi.
Dù sao thì bao năm qua cô ấy vẫn luôn ỷ lại vào anh mà.” Câu nói này đồng nghĩa với việc một lần nữa vạch rõ ranh giới mối quan hệ giữa hai người.
Ôn Ngôn rất lý trí, phân biệt rõ ràng đâu là tình dục, đâu là tình yêụ Đã là quan hệ thể xác thì không cần thiết phải can thiệp quá sâu vào chuyện của đối phương.
Nếu không, lỡ như lún sâu vào...
thì sẽ chẳng thể nào thoát ra được nữa.
Khi Lục Diệu tắm xong bước ra từ phòng tắm, Ôn Ngôn đang ngồi trước máy tính sắp xếp lại bản thảo cần dùng cho ngày mai.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô chưa kịp quay đầu lại, những ngón tay thon dài của anh đã gõ nhẹ lên màn hình máy tính của cô “Câu hỏi này có thể xóa đi, người của em có hỏi thì anh cũng sẽ không trả lời.” Ôn Ngôn gật đầu, di chuyển chuột nhấn xóa.
Trong việc phỏng vấn, cô luôn tôn trọng ý muốn của đối phương, bất kể là ai, tuyệt đối không ép buộc họ phải trả lời.
“Ngoan ngoãn thế sao?” Tâm trạng Lục Diệu có vẻ rất tốt.
Anh bước đến trước bàn trà, cầm bật lửa châm một điếu thuốc “Ngày mai quay xong anh đón em đi thử váy cưới nhé?” “Mấy giờ ạ?” “Em mấy giờ xong?” Ôn Ngôn đứng dậy, tính toán thời gian “Chắc phải sau năm giờ chiềụ” “Vậy thì năm giờ.” Anh nhả ra một vòng khói, bước đến trước cửa sổ sát đất, liếc nhìn về phía Quân khu cách đó không xa “Cấp trên đã giao nhiệm vụ xuống rồi, sau khi hôn lễ kết thúc sẽ bắt đầu thực thi.
Trong thời gian làm nhiệm vụ không được liên lạc với gia đình, bạn bè, cũng không được sử dụng điện thoại.
Từ ba đến sáu tháng, khi nào hoàn thành nhiệm vụ mới được trở về đội.” “Không phải anh là Thượng tướng sao?” Đáng lẽ anh phải là người giao nhiệm vụ cho cấp dưới chứ?
“Thượng tướng chỉ là một quân hàm thôi.” Lục Diệu tự giễu “Đã thấy Thượng tướng nào trẻ như anh chưa?” Trong tất cả các Thượng tướng quân khu của nước Z, e rằng chỉ có vị Thượng tướng như anh là gây tranh cãi nhiều nhất.
Mới 30 tuổi, có quá nhiều ánh mắt đổ dồn vào anh.
Chính vì vậy, anh mới phải đích thân ra trận trong mọi nhiệm vụ sao?
Ôn Ngôn cũng chỉ suy đoán,