⬅ Trước Tiếp ➡

tớ nhất định phải đi một đôi giày cao chọc trời ” Nhận ra mình lỡ lời, Tân Nhiễm tự vỗ miệng mấy cái “Phi phi Tuyệt đối không thể có lần sau Không thể ” Ôn Ngôn chẳng có chút phản ứng nào.
Nhìn ngắm dáng vẻ mặc váy cưới của mình trong chiếc gương sát đất, cô chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ.
Ngay cả bộ váy cưới này, cô mặc cũng thấy rất không tự nhiên.
Đến mức suốt cả buổi hôn lễ, cô chỉ phối hợp với Lục Diệu tiếp đón người thân bạn bè, hệt như một diễn viên chuyên nghiệp.
Lúc thay sườn xám chuẩn bị đi kính rượu, Lục Diệu nhận ra sự khác thường của cô “Có phải em mệt rồi không?” “Vâng, hơi mệt ạ.” Cô gục xuống bàn trang điểm, đôi mắt khẽ nhắm lại “Mấy hôm nay em đến kỳ kinh nguyệt.” Thấy cô ăn mặc mỏng manh như vậy, hàng lông mày của Lục Diệu khẽ nhíu lại.
Anh lập tức cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô “Sao không nói trước cho anh biết?” “Phụ nữ đau bụng kinh là chuyện rất bình thường, cố nhịn một chút là qua thôi.” Lúc mở mắt ra lần nữa, một ly nước đường đỏ đã được đưa đến tận tay cô.
Kinh ngạc trước tốc độ của anh, suy cho cùng trong căn phòng suite này cũng chẳng thấy đường đỏ ở đâu, Ôn Ngôn nhận lấy rồi uống một ngụm “Anh Tư tìm đường đỏ ở đâu vậy?” “Anh xuống bếp lấy.” Anh quỳ một chân trước mặt cô, hai tay chắp lại xoa xoa vào nhau vài cái.
Khi lòng bàn tay nóng lên, anh áp lên bụng dưới của cô “Như thế này có phải sẽ dễ chịu hơn nhiều không?” “Vâng.” Ôn Ngôn gật đầu, cảm thấy cơn đau quặn ở bụng dưới đã giảm đi không ít.
Ở khoảng cách gần nhìn ngắm người đàn ông trước mặt, thấy anh liên tục xoa tay để ủ ấm bụng cho mình, có một khoảnh khắc, cô cảm thấy anh thực sự là chồng mình.
“Anh Tư, anh đừng đối xử tốt với em như vậy, em không thông minh như anh tưởng tượng đâụ” Lục Diệu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng xoa nắn bụng dưới của cô “Vậy thì ngốc một lần cho anh xem thử nào?” “Trước đây em từng ngốc rồi.” Cô mỉm cười thanh thản “Vẫn cảm thấy thông minh một chút thì tốt hơn.” Từng ngốc có nghĩa là từng yêu… Lúc ra ngoài kính rượu, Ôn Ngôn khoác chiếc áo khoác màu xanh quân đội của Lục Diệu suốt buổi.
Lục Diệu bảo vệ vợ, đỡ rượu thay cô, không để Ôn Ngôn chạm vào một giọt rượu nào.
Thỉnh thoảng anh còn cúi đầu thì thầm bên tai cô hỏi xem cô có trụ được không.
Bên phía nhà họ Ôn cũng quan sát hành động của Lục Diệụ Thấy cậu con rể này đối xử với con gái khá tốt, trái tim đang treo lơ lửng của Lưu Vân và Ôn Sơn cuối cùng cũng hạ xuống.
Ngược lại, bàn của Ôn Lam chẳng có ai bàn tán.
Ai cũng biết trước đây người có hy vọng gả cho con trai thứ Tư của nhà họ Lục nhất chính là cô ta, không ngờ cuối cùng lại là Ôn Ngôn.
Bề ngoài Ôn Lam cười nói vui vẻ, nhưng lén lút sau lưng lại không ít lần oán trách Ôn Ngôn, nói rằng đứa cháu gái này đã cướp mất người đàn ông của mình.
Bên bàn phù rể, Hà Khải Tân đang kể lại chuyện trước đây bị Lục Diệu gài bẫy đi xin phương thức liên lạc của Ôn Ngôn “Mọi người không biết lúc đó anh Tư xấu xa đến mức nào đâụ Cứ thế cố tình bảo tôi xuống dưới tự rước lấy nhục, rồi tối đến lại phạt tôi hít đất và squat


⬅ Trước Tiếp ➡