⬅ Trước Tiếp ➡

thêm 100 cái.
Lúc đó tôi còn thắc mắc tại sao lại phạt tôi?
Nhận được thiệp cưới tôi mới thấy may mắn vì không xin được phương thức liên lạc của chị dâu Nếu không thì hình phạt của tôi không chỉ là hít đất với squat đâu Có khi còn bị đày ra vùng biên giới ấy chứ.” Sau khi kính rượu xong, Ôn Ngôn kiệt sức, vừa bước đến cửa thang máy thì cơ thể đã lơ lửng trên không.
Lục Diệu bế bổng cô lên, bước vào thang máy.
Ôn Ngôn hé mí mắt, ngắm nhìn đường nét góc cạnh rõ ràng trên khuôn mặt anh.
Có một khoảnh khắc, cô cảm thấy anh rất giống người đàn ông đêm đó “Anh Tư?
Ba năm trước anh từng đến New York chưa?” Hỏi xong cô lại bật cười.
Với gia đình quân nhân và chức vụ như anh, làm sao có thể tùy tiện ra nước ngoài được chứ?
Lúc Lục Diệu định trả lời thì cô đã nhắm mắt lại, khóe môi khẽ mím lại cong lên, chỉ có hàng chân mày là hơi nhíu lại.
Đến phòng khách sạn, cô đã ngủ thiếp đi.
Lục Diệu cúi đầu hôn lên hàng chân mày đang nhíu chặt của cô, trầm giọng nói “Từng đến.” Buổi tối không có ai náo động phòng.
Nhà họ Lục đèn đuốc sáng trưng.
Ôn Ngôn ngủ một giấc rồi đi xuống lầu, thấy phòng khách rộng lớn bừa bộn, bài tây vứt đầy trên bàn.
Cô đang định dọn dẹp thì Lục Diệu vừa tiễn bạn bè xong quay lại, ngăn cô lại “Đi nghỉ đi, lát nữa sẽ có người đến dọn.” Biết anh lo lắng cho sức khỏe của mình, Ôn Ngôn đặt những lá bài trong tay xuống trước “Anh Tư, em không yếu ớt như anh nghĩ đâụ Nếu đau quá thì em đã uống thuốc giảm đau từ lâu rồi, nước đường đỏ của anh không làm giảm đau bụng kinh được đâụ” Lục Diệu bế cô lên lầụ Sau khi cửa đóng lại, anh chỉnh đèn sang tông màu ấm, khiến căn phòng trở nên mờ ám.
Bàn tay ấm áp của anh phủ lên bụng dưới của cô “Bây giờ còn đau không?” “Cảm ơn anh Tư, đã hết đau từ lâu rồi.
Hôm nay chỉ là quá mệt, cơ thể rã rời nên mới vậy thôi.” “Sau này mệt thì cứ nói với anh, đừng cố chịu đựng.” “Vâng.” Hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh phả vào mũi cô, chắc hẳn anh đã uống không ít.
Ôn Ngôn không trêu chọc anh, ngoan ngoãn lên giường đi ngủ.
Lục Diệu tắm xong vừa lên giường, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường cứ reo liên tục.
Ôn Ngôn cầm điện thoại đưa đến tay anh “Anh nghe máy đi.” Vừa nãy lúc anh tắm trong phòng tắm, tiếng rung đã không ngừng vang lên.
Nếu anh cứ không nghe máy, Nguyễn Ương chắc sẽ gọi cả đêm.
Khi Lục Diệu nghe điện thoại xong quay lại, Ôn Ngôn đã ngủ say.
Cô lại chẳng hề bận tâm đến việc người chồng mới cưới của mình nghe điện thoại của người phụ nữ khác, ngược lại còn tỏ vẻ rất ủng hộ.
Anh nằm xuống, kéo cô vào lòng, cúi đầu áp xuống môi cô, bá đạo quấn lấy lưỡi cô mút mát.
Ôn Ngôn bị hôn tỉnh, cuống lưỡi bị mút đến phát đau, nhưng cũng dần có phản ứng.
Cô có thể cảm nhận được từng luồng nhiệt nóng rực tuôn ra từ hoa huyệt.
Mặc dù đang trong kỳ kinh nguyệt, nhưng vào thời điểm này cơ thể lại càng nhạy cảm, sự cọ xát của cơ thể chỉ làm tăng thêm dục vọng.
Vật cứng rắn kẹp giữa hai chân đang chọc vào giữa đùi cô, cách lớp băng vệ sinh không ngừng chọc lên trên.
“Ngày thứ mấy rồi?” Lục Diệu cất giọng khàn khàn.
Dưới sự thúc đẩy của cồn, dục vọng càng


⬅ Trước Tiếp ➡