Chương 4
bị anh trai Ôn Thần liên tục cằn nhằn là đồng đội heo.
Ôn Ngôn tính tình bướng bỉnh, thua liên tiếp mấy ván liền bị kích thích ý chí chiến đấụ Kiểu gì cô cũng phải thắng vài ván để Ôn Thần phải nhìn mình bằng con mắt khác Lục Diệu ngồi trên sofa, cổ áo sơ mi màu xanh quân đội hơi mở, xắn tay áo lên tận cẳng tay, những ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc.
Anh không còn giữ tư thế ngồi như bức tượng hồi ban ngày nữa, đôi chân vắt chéo, lười biếng tựa lưng vào sofa, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua khuôn mặt của Ôn Ngôn ở phía đối diện.
Anh đi vào nhà vệ sinh một chuyến, lúc quay lại đã thấy Ôn Thần lại đang cằn nhằn “Em gái ơi, em để anh trai thắng một ván có được không?
Bây giờ anh sợ nhất là chung phe với em đấy, bài có đẹp đến mấy vào tay em cũng thành thua bét nhè.” Nhìn xuống bàn, bên cạnh những người khác đều đè một xấp tiền giấy màu đỏ dày cộp, chỉ riêng chỗ Ôn Ngôn là còn lèo tèo vài tờ.
Ôn Ngôn cũng muốn thắng chứ, nhưng cô không hiểu nổi, rõ ràng đã nắm được quy luật rồi, sao vẫn cứ thua mãi thế này?
Người đi trước là Ôn Lam vừa đánh ra đôi 7.
Ôn Ngôn rút hai lá già K chuẩn bị đánh ra thì một bàn tay rộng lớn đã đè xuống.
“Đừng xé lá này.” Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Hơi thở ấm nóng phả qua gò má, khiến vành tai cô hơi ngứa ngáy, tê dại.
Lục Diệu đứng phía sau cô, cúi người rút hai lá 2 từ trong xấp bài trên tay cô “Đánh cái này.” “Cảm ơn anh Tư.” Cô rút lá bài từ tay anh, đầu ngón tay như có như không lướt qua ngón tay anh, có chút nóng rực.
Ôn Thần kinh ngạc “Mẹ kiếp Quên mất anh Tư Anh chính là thần bài của quân đội chúng ta mà Mau dạy cho đứa em gái ngốc nghếch này của em đi Em bị nó hãm hại thê thảm quá rồi, đường đường là cao thủ vương giả mà bị nó đánh tụt xuống thành rank đồng thau luôn ” Ôn Ngôn bốc một nắm bỏng ngô nhét thẳng vào miệng anh trai “Anh ngậm miệng lại đi ” Lục Diệu kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh cô, thân hình hơi nghiêng sang, chỉ vào những lá bài trên tay cô, giống như đang phát lệnh “Tiếp tục.” Lúc này Ôn Ngôn mới hoàn hồn.
Vừa đánh ra đôi 2, những người khác không có bài lớn hơn, lại đến lượt cô ra bài.
Cô rút một lá 4 nhỏ, vừa định đánh ra lại bị người đàn ông bên cạnh cản lại.
Chỉ thấy anh gom những lá bài đó thành một sảnh rồi ném ra.
Còn có thể đánh thế này sao?
Sảnh bài này vừa tung ra, đối thủ đều ngớ người.
Ngay sau đó là những đôi liên tiếp, tất cả đều do Lục Diệu giúp cô đánh ra.
Cuối cùng, trên tay cô không còn sót lại lá bài nào.
Mẹ kiếp Thắng rồi “Anh Tư uy vũ Tiểu đệ bái phục.
Em gái Học hỏi anh Tư cho cẩn thận vào ” Ôn Thần vừa xào bài vừa liên tục nhướng mày với cô.
Ôn Ngôn ghét bỏ lườm anh trai một cái.
Nhưng hành động này lại bị những người có mặt hiểu lầm thành cô không muốn Ôn Thần gán ghép lung tung.
Tóm lại, không ai còn đồn đoán cô và Lục Diệu sẽ xảy ra chuyện gì nữa, tất cả đều dồn hy vọng lên người Ôn Lam.
Một tiếng sau, Ôn Ngôn thắng đậm, cầm xấp tiền cảm ơn Lục Diệu “Cảm ơn anh Tư, hay là hôm