Chương 5
nào em mời anh ăn cơm nhé?” Lục Diệu gật đầu “Được.” Ôn Ngôn vốn chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ Lục Diệu lại thực sự để cô mời đi ăn.
Nhà họ Lục là danh gia vọng tộc ở Bắc Thành, anh lại là Thượng tướng quân khu, sao có thể để tâm đến một bữa cơm này chứ?
Ngày hôm sau, cô lại bị người nhà sắp xếp đi xem mắt.
Vừa bước đến sảnh trước, cô đã thấy Lục Diệu từ khu phòng khách đi tới, chặn ngang đường cô “Không phải nói muốn mời tôi ăn cơm sao?” “...” Anh ta thực sự nhớ kỹ chuyện này.
Các bậc trưởng bối trong phòng khách qua cửa kính sát đất nhìn thấy hai người bên ngoài đang nói chuyện, đều có chút không phân biệt rõ mối quan hệ của họ.
Hôm qua chẳng phải còn nhìn nhau không vừa mắt sao?
Nhìn kỹ lại, Ôn Ngôn thế mà lại thực sự đi theo Lục Diệụ Nhưng con trai nhà họ Bạch đã đến rồi, không thể cho người ta leo cây được đúng không?
Bọn họ đành phải kéo Ôn Lam ra chữa cháy, mặc dù trong lòng Ôn Lam rất không tình nguyện.
Nhà họ Bạch cùng lắm cũng chỉ là trọc phú mới nổi, sao có thể so sánh được với nhà họ Lục được chứ?
Ra khỏi nhà, ngồi lên xe của Lục Diệu, Ôn Ngôn chủ động nói lời cảm ơn “Cảm ơn anh Tư đã giúp em giải vây.” Cô không ngốc, cô biết chuyện mình đi xem mắt từ khi về nước đã bị đồn ầm lên rồi.
Nửa tháng nay cô đã gặp không dưới hai mươi thiếu gia nhà giàu, lần nào cô cũng bày ra đủ loại sắc mặt để làm khó và dọa đối phương bỏ chạy.
Ai cũng biết đại tiểu thư nhà họ Ôn này cay nghiệt, đanh đá, tiếng xấu coi như đã vang xa rồi.
Hôm nay cũng không biết là nhà nào không sợ chết lại đến cầu hôn, cô đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu rồi, Lục Diệu lại xuất hiện bảo cô mời ăn cơm.
Người nhà họ Ôn không ngốc, ai nấy đều tinh ranh như khỉ.
Thấy là người nhà họ Lục, đương nhiên cũng không dám ra mặt ngăn cản.
“Em nghĩ vừa rồi tôi đang giúp em giải vây sao?” Khuôn mặt Lục Diệu hiếm khi lộ ra vẻ ôn hòa “Ôn Ngôn, em rất thông minh, đừng giả ngốc.” “Anh Tư quá khen rồi.
Nếu em thực sự thông minh, tối qua chơi đấu địa chủ đã không thua thê thảm đến vậy.” Ôn Ngôn cố gắng chuyển chủ đề, cô luôn cảm thấy khi ở riêng với người đàn ông này trong xe, nhiệt độ cơ thể mình tăng lên quá nhanh.
“Anh Tư muốn ăn gì?
Món ăn Giang Nam anh ăn quen không?
Hay là món Tứ Xuyên?
Hoặc là lẩu nhé?” Biết cô đang nói vòng vo, Lục Diệu lật bài ngửa luôn “Em hẳn là biết, hai nhà Lục Ôn đang có ý định tác hợp cho chúng ta.” Chủ đề này cuối cùng cũng đến, xem ra là không tránh khỏi rồi.
Ôn Ngôn mỉm cười “Em nghĩ một người đàn ông xuất sắc như anh Tư chắc chắn không thiếu phụ nữ.
Chỉ cần anh muốn, có cả tá tiểu thư danh gia cho anh chọn.” “Tôi đúng là không thiếụ” Lục Diệu nhìn cô, ánh mắt bình lặng như nước.
“Nhưng tôi thiếu một người phụ nữ thông minh như em.” Nơi Ôn Ngôn mời Lục Diệu đến là một nhà hàng món Giang Nam rất nổi tiếng ở Tương Thành.
Ngoài món ăn ngon, không gian cũng là yếu tố hàng đầu để lựa chọn.
Ôn Ngôn thuộc cung Sư Tử, trong xương tủy luôn mang theo chút kiêu ngạo.
Là hòn ngọc quý trên tay nhà họ Ôn, từ nhỏ đã được cưng chiều mà lớn lên, tuy không có tính khí