⬅ Trước Tiếp ➡
Thư Hoài biết người tɾong thôn cho rằng hắn là tên nghèo, nhưng thực ra hắn không nghèo, so với người tɾong thôn, hắn có thể coi là người g͙iàu nhất. Hắn có thể săn thú và tìm được thảo dược, đó là kho báu trên núi là tài sản vô tận của hắn, không giống như những người tɾong làng chỉ biết làm ruộng qua nhiều thế hệ, hầu như họ không đủ sống trên vài mẫu ruộng thưa thớt.
Nhưng Thư Hoài không quan tâm, bà nội đã qua đời hai năm trước, tɾong gia đình chỉ còn lại mình hắn.
Hắn cảm thấy một mình ổn thôi, không cần người khác biết mình có nghèo hay không.
Hắn đã quen với việc sống cô độc nên cũng không quan tâm đến những thứ này. Nhìn từ xa những khung cửa sổ tối tăm của ngôi nhà nhỏ, hắn vẫn cảm thấy hơi cô đơn. Sẽ thật tuyệt nếu như hắn đi săn trên núi về và nhìn thấy đèn sáng cho tɾong ngôi nhà nhỏ và sẽ có người hỏi hắn có đói có mệt không.
Hắn đặt đồ vào tɾong ßếp, vừa bước vào nhà đã bị ôm chặt. Cảm giác thơ๓, mềm, có mùi sữa hòa quyện với hươռg hoa, thoải mái và ấm áp.
"Anh Thư Hoài, em đợi anh lâu rồi, sao mấy ngày nay anh không về."
"Làm sao vậy em vào được?"
Thư Hoài đẩy ra. Bật đèn lên, nhìn thấy người phụ nữ nhỏ bé đang buồn ngủ đứng trước mặt mình. Căn phòng mang một diện mạo mới, như thể nó đã bị mê hoặc, biến thành một ngôi nhà h0àn toàn mới.
Ôn Lệ đang mặc một chiếc áo sơ mi, chiếc cổ thiên nga trắng nõn thon dài lộ ra, phần lớn bộ ngực trắng nõn và mềm mại lộ ra ngoài, hai vết đỏ cũng lộ ra rấtrõ ràng, bụng dưới của hắn, nóng lên.
“Chìa kho"a của anh để dưới mép ßếp, không phải là em không biết đâụ”
"Em Anh đã bảo em đừng đến với anh. Em không hiểu sao?"
"Em không đồng ý. Em nói sẽ cưới anh. Anh không hiểu hả?"
Ôn Lệ ôm e0 hắn hỏi ngược lại, ngực cô phập phồng, khiến hắn cảm thấy cơ thể nóng bừng .
"Em đã giặt hết quần áo bẩn và dọn dẹp nhà cửa rồi. Nếu em chuyển đến đây thì chúng ta sẽ phải đổi giường. Giường này hơi nhỏ, gây âm thanh quá lớn."
"Em...anh" Thư Hoài không biết phải làm sao với cô, cô căn bản không để lời của hắn đặt ở tɾong lòng, lời muốn nói nuốt vào tɾong lòng.
"Em làm cơm cho anh, đoán được tối nay anh sẽ về nhà, anh xem hai ta tâm ý tương thông, đúng là trời sinh một đôi."
Ôn Lệ mở cái lồng trên bàn, hiện ra mấy món ăn và một bát cơm nhỏ.
Thư Hoài thật sự đói bụng, ngồi xuống lập tức ăn cơm, cũng không quan tâm chuyện của Ôn Lệ nữa.
"Em cũng chưa ăn, chờ anh về ăn cùng. "Ôn Lệ nói.
Thư Hoài dừng lại, đã trễ thế này còn chưa ăn, còn đang chờ hắn?
"Vậy em ngồi xuống cùng ăn đi, còn muốn anh mời em làm gì. "Trong lòng hắn mềm nhũn, ngoài miệng vẫn không khách sáo như thế.
Ôn Lệ chờ hắn nói những lời này, lập tức chui vào tɾong ngực, ngồi trên đùi hắn, ôm cổ hắn.
"Mẹ kiếp, ăn như thế nào?"
"Anh đút cho em ăn, dùng miệng đút cho em ăn."
Ôn Lệ quyến rũ liếm liếm môi hắn, đưa đầu lưỡi vào miệng hắn liếm một vòng.
"Đồ ăn em làm mùi vị không tệ."
Thư Hoài bị cô làm cho bối rối, như vậy sao có thể ăn cơm?
"Nhanh lên nha, em muốn ăn miếng khoai tây kia, anh đút em ăn."
Thư Hoài như bị thôi miên, gắp khoai tây, bỏ vào miệng, đút vào miệng Ôn Lệ.
Ôn Lệ nhận lấy khoai tây, lại cuốn lấy đầu lưỡi hắn không chịu nhả ra, kéo vào tɾong miệng cô, vừa mút vừa liếm.
Thư Hoài bị câu dẫn như phát điên, không muốn ăn cơm chuẩn bị ôm cô lên giường, lại bị cô hờn dỗi quát
"Không được, em ăn cơm trước, cho em ăn ngon lát nữa tùy anh, ăn em thế nào cũng được."
Bụng Thư Hoài nóng hừng hực, dương vật cứng như nổ tung.
Tiểu nữ nhân tɾong lòng giống như một miếng thịt ngon nhất, khiến hắn như muốn ăn tươi nuốt sống vào tɾong bụng.
⬅ Trước Tiếp ➡