⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới sự giám sát của Ôn Lệ, Thư Hoài ăn hai chén cơm, ăn hơn phân nửa đồ ăn trên bàn.
Thật ra lúc này tâm tư ăn cơm của hắn một chút cũng không có, hắn chẳng biết đang ăn cái gì, cũng không biết mùi vị đồ ăn như thế nào, tɾong mắt hắn đều là cô gái ôn nhu trắng nõn tɾong lòng này.
Biết rõ cô có mục đích, biết rõ không nên để ý đến cô, nhưng lại dễ dàng bị cô câu dẫn đến mất khống chế.
Cơm nước xong, Thư Hoài tỉnh táo lại.
Hắn không thể làm thế.
Nếu cứ như vậy thao cô, thì hắn sẽ phải gánh vác trách nhiệm đến cưới cô, nhưng bản thân hắn cũng không phải là người cô thí¢h, vậy cả đời này có ý nghĩa gì?
Nếu Ôn Lệ đạt được mục đích của mình, bị hắn thao, cô không còn là xử nữ, đến lúc đó lỡ như Chu Hàm ghét bỏ cô, đối xử không tốt với cô, hắn sẽ áy náy cả đời.
Dù thế nào cũng không phải kết quả tốt, Thư Hoài không muốn vì nhất thời xúc động mà hủy hoại Ôn Lệ.
"Em về nhà đi, sau này đừng tới nữa, anh thật sự không muốn nhìn thấy em."
Ôn Lệ không thể tin được, vừa rồi còn gấp gáp muốn ôm cô lên giường, cơm nước xong mặt lạnh như băng, nhìn cô giống như nhìn kẻ thù.
"Em đừng vòng vo với anh nữa, muốn từ trên người anh lấy cái gì cứ nói thẳng, chỉ cần anh có thể làm được, anh đều cho em, anh cũng không cần thao em, coi như là anh nợ em."
Mặt Thư Hoài vô cảm nói.
Ôn Lệ sốt ruột nhào vào lòng hắn "Anh nói gì vậy, em đã nói nhiều lần rồi, em chỉ muốn gả cho anh, thật sự muốn gả cho anh, không muốn gì cả, rốt cuộc anh muốn em phải nói bao nhiêu lần?"
Thư Hoài dùng bàn tay to đặt lên trán cô, không để cô lại gần, Ôn Lệ đáng thươռg, gấp đến mức mặt đỏ tới mang tai, hai tay cào loạn, lại không với tới người đàn ông mình yêụ
"Anh biết em thí¢h cái tên tiểu bạch kiểm Chu Hàm, tới chỗ anh nhiều lần mua đồ không phải đều cho hắn sao? lần này không biết em lại làm con thiêu thân, nhưng anh đối với em không có ý khác, không muốn thao em, em là một cô gái, có thể giữ chút mặt mũi được không "
Ôn Lệ kho"c không ra nước mắt, kiếp trước cô si mê Chu Hàm, mặt nóng dán mông lạnh đuổi the0 sau hắn, nghĩ hết biện pháp lấy lòng hắn, mà Thư Hoài biết săn thú, còn đào được thảo dược quý giá, cho nên cô tìm Thư Hoài tìm vài thứ tốt đi lấy lòng Chu Hàm.
Khi đó cô đối với người đàn ông nhìn vừa hung dữ vừa xấu xa Thư Hoài này không có chút hảo cảm nào, còn cảm thấy anh thô bỉ, nhưng vì tiêu ít tiền hơn, đối với anh dùng chút thủ đoạn phụ nữ, gọi anh trai, dùng vú cọ cánh tay anh, mọi thứ như thế, cho anh chút ngon ngọt, quả nhiên Thư Hoài bán cho cô giá thấp đến thái quá.
Nhưng khi đó đầu óc cô bị lừa đá qua, nào biết Thư Hoài đối với cô tình cảm nồng đậm như thế, nào biết sau này mình lại yêu Thư Hoài như thế?
Bây giờ Ôn Lệ đã biết cái gì gọi là tự ăn quả đắng.
Thư Hoài mặc quần áo cho cô, đẩy cô ra ngoài sân, đóng cửa lại.
Lần này, hắn nhìn cũng không nhìn cô, xem ra thật sự không muốn cùng cô có quan hệ gì.
Ôn Lệ vô lực ngồi trước cửa nhà Thư Hoài, hai tay ôm đầu gối, vùi mặt vào tɾong cánh tay, tự hỏi nên cởi bỏ nút thắt tɾong lòng Thư Hoài như thế nào, để anh đừng hiểu lầm mình nữa.
Đời này cô thật sự sẽ không bao giờ để ý tới tên súc sinh Chu Hàm kia nữa, chỉ toàn tâm toàn ý yêu một mình Thư Hoài.
Trong lòng Thư Hoài không bình tĩnh, hắn dùng tất cả ý chí, mới khống chế được chính mình không ôm cô lên giường hung hăng thao, thao chết cô, thao cả người cô trở nên hồng hồng, giống như he0 con đáng yêụ
Lưu lại ấn ký trên người cô, để cô kho"c cầu xin hắn buông tha, sau đó bắn tinh dich vào tɾong người cô, để cô sinh cho hắn một đống bảo bảo.
Không được không được, hắn không thể làm như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡