Cảm giác kỳ lạ kéo dài từ bắp chân anh, Sầm Tịch Liêu nhịn không được nhẹ nhàng thở dốc trong giấc ngủ, anh muốn đá cái đó ra, nhưng nó vừa lạnh lẽo vừa rất thoải mái.
Thứ đó lan tràn đến đùi anh, lộ rõ
bản chất của nó, vòng quanh một bên đùi anh, di chuyển từ ống quần lỏng lẻo đến đùi, trên đường đi để lại một cảm giác nhớp nháp kỳ lạ. Nó không khó chịu mà rất thoải mái, so với mồ hôi dễ dàng bị không khí làm khô, chất nhờn cọ xát không chút trở ngại, Sầm Tịch Liêu lại lật người nằm sấp, anh cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn không thuộc về mình. Cứ như thể có thứ gì đó đang điều khiển anh vậy.
Anh nằm sấp trên chiếc sô pha rộng lớn, hai chân hơi tách ra, trên đùi bên kia cũng có cảm giác giống thế chạm vào anh. Chỉ là so với cây xúc tu đang thăm dò khác, cây này to gan hơn cũng nóng nảy một chút, nhúc nhích duỗi vào trong quần anh.
Xúc cảm ướŧ áŧ đi tới bắp đùi anh, bởi vì sợ nóng, Sầm Tịch Liêu không mặc qυầи ɭóŧ, dươиɠ ѵậŧ của anh bị đặt ở bên trái, bị xúc tu trước đó quấn quanh, mà xúc tu bên kia thì dịu dàng đẩy mông thịt đang đóng chặt của anh ra, sau đó thử thăm dò chạm vào hoa huyệt của anh.
Chỗ đó hôm nay nhạy cảm đến đáng sợ.
Chỉ là bị xúc tu đó nhẹ nhàng đυ.ng phải, Sầm Tịch Liêu liền nhịn không được phát ra tiếng rêи ɾỉ, cơ thể căng thẳng, dươиɠ ѵậŧ bị xúc tu vuốt ve dần dần ngẩng đầu.
Xúc tu đó dịu dàng lau đi chất nhầy trên đỉnh đầu rùa của anh, sau đó từ bên cạnh xúc tu vươn ra vô số vật hình râu nhỏ, từ góc độ khác nhau, theo cách khác nhau vuốt ve dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng cứng rắn của anh, râu còn duỗi mấy cây vào trong mắt ngựa của anh, kí©ɧ ŧɧí©ɧ niệu đạo yếu ớt của anh.
Cùng lúc đó, một xúc tu khác cũng mở đôi môi hoa mềm mại của anh ra, nhưng nó không vội vàng muốn tiến vào nơi mơ ước đó, chỉ tiết ra một lượng lớn chất nhầy, bôi trơn cho huyệt hoa còn có chút khô khốc.
Quanh thân xúc tu đó giống như gân xanh cương cứng thành hình dạng mạch máu, ma sát không đều vào âʍ ɦộ trưởng thành mẫn cảm của anh, hai cánh môi mập mạp bên ngoài bị ép tách ra, lộ ra bên trong môi âʍ ɦộ non nớt, bởi vì kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, anh không thể nhịn được mà co rút huyệt nhỏ, nặn ra nhiều dâʍ ɖị©ɧ hơn.
Lúc này, một bàn tay kéo quần của anh xuống.
Sầm Tịch Liêu cũng không thể phán đoán đó chính là tay, nhưng anh lại thật sự cảm giác được hình dáng năm ngón tay từ xúc cảm lạnh như băng nhầy nhụa sền sệt đó.
Tay từ từ cởϊ qυầи anh xuống, cuối cùng hoàn toàn cởi ra.
Anh trở thành trạng thái trần trụi, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, giống như một con cá nằm trên thớt chờ làm thịt, chỉ có chút ý chí còn sót lại, nhưng không có chút năng lực phản kháng nào. Hai chân bị xúc tu tách ra một chút, lộ ra cặp mông đầy đặn, có lẽ nhiều năm không hề có động tĩnh, mông Sầm Tịch Liêu vểnh hơn so với đàn ông bình thường, cũng mềm hơn một chút, giờ phút này giống như hai ngọn đồi nhô lên, chỉ là tầm mắt của người đó cũng không dừng lại nhiều ở phía trên, nơi cậu chú ý quan sát hơn chính là nơi ẩn nấp ở giữa hậu huyệt và dươиɠ ѵậŧ phía trước, nơi đó đã thành thục, cũng bị xúc tu kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơi mở ra, tiết ra rất nhiều dâʍ ɖị©ɧ, giờ phút này đang chờ cậu tiến vào.