Cô gái hít một hơi khí lạnh, nhắm mắt lại một cái rồi ngất đi.
Những người khác trong lớp vội vàng vây quanh, Sầm Tịch Thương không quay đầu lại mà rời đi. Điều quỷ dị chính là, động tác rời đi của cậu không khiến cho bất cứ ai chú ý tới, cũng không có bất cứ kẻ nào liên hệ cô gái đang ngất xỉu với cậu.
......
Sầm Tịch Thương đứng ở dưới lầu đã ngửi thấy một mùi không khí không thể dò được, đó là mùi ngọt ngào, khiến người ta mê say, cũng đã thành thục.
Cậu hơi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, đại não của cậu che đậy hết mùi hương hỗn loạn khác, chỉ để lại một chút hương thơm rất nhỏ kia.
Trưởng thành.
Cậu nghĩ vậy.
Cậu bình tĩnh đi vào thang máy, ấn số tầng mình đang ở. Nhìn những con số trên màn hình nhảy lên từng chút từng chút một, bông hoa chờ đợi nhiều năm cuối cùng cũng nở rộ, quả nhỏ non nớt rốt cuộc cũng thành thục, nhưng ngay cả thời gian dài như vậy cậu cũng có thể vượt qua, mà giây phút này đây lần đầu tiên cậu cảm nhận được cái gì gọi là nóng nảy.
Có người từng nói, sau một thời gian dài chờ đợi, được thưởng thức đồ ăn ngon là ngon nhất, điều này đối với Sầm Tịch Thương bây giờ mà nói chính là như thế.
Cậu kiềm chế xúc động muốn đi vào phòng trong nháy mắt, chờ con số trong thang máy cuối cùng dừng lại ở tầng của mình. Sau đó đi ra khỏi thang máy và mở cửa.
So với mùi có thể ngửi được ở dưới lầu, mùi thơm trong phòng khách hiển nhiên càng nồng đậm hơn, nó không phải là hương ngọt thuần túy, mà là trong sự ngọt ngào còn có chút tanh. Sầm Tịch Thương đóng cửa lại, cởi giày ra, gần như không phát ra bất kỳ tiếng động nào đi tới trước mặt anh trai của mình đang nằm trên sô pha.
......
Sầm Tịch Liêu ngủ thϊếp đi, anh ngủ rất sâu, bật điều hòa, nhưng vẫn không giảm bớt được sự khô nóng trên người anh, vì thế anh xoay người, đổi sang ngủ nghiêng.
Tư thế nằm nghiêng khiến anh không khỏi kẹp hai chân, hoa huyệt vốn đã bình tĩnh hai mươi hai năm không có một chút cảm giác tồn tại giờ phút này lại bởi vì động tác của anh mà đột nhiên mẫn cảm, Sầm Tịch Liêu đang ngủ không thể nhận ra điểm dị thường, chỉ là thở dốc trong mơ, kẹp chặt hai cái chân mảnh khảnh, ma sát qua lại.
Đúng lúc này, anh đột nhiên cảm giác được thứ gì đó lạnh như băng đυ.ng vào chân mình.
Đây là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, khiến cho an nhớ tới trước kia khi mình cùng ba mẹ đi biển chơi, lúc ăn cơm ở nhà hàng, bởi vì chờ đồ ăn không nói chuyện mà anh chạy tới trước bể đồ biển trước nhà hàng chơi, bên trong đặt rất nhiều sinh vật biển, trong đó có bạch tuộc nhỏ. Anh đưa tay ra, nắm lấy một trong những con bạch tuộc, xúc tu của con bạch tuộc nhỏ bám vào trên tay mình, nhúc nhích, ma sát.
Ngay lúc này anh đã có cảm giác đó, giống như xúc tu ẩm ướt mềm dẻo của bạch tuộc, nhưng lại càng thêm cảm giác tỉ mỉ, giống như khi còn bé đi nông thôn nhặt tằm nhà người ta nuôi lên cánh tay.
Mịn, sền sệt, ẩm ướt.