⬅ Trước Tiếp ➡
Đó là lúc anh học lớp hai, mới khai giảng được giáo viên phát sách giáo khoa sinh học, một đám học sinh nam mở ra một chương trong đó, chính là nói về dấu hiệu tìиɧ ɖu͙© của nam nữ.
Rõ ràng ở trên cho thấy đàn ông có dươиɠ ѵậŧ, trong khi phụ nữ có âʍ đa͙σ.
Sầm Tịch Liêu khép sách lại, sắc mặt anh tái nhợt, mãi cho đến khi về nhà, anh cầm sách về hỏi Ngô Tuyết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Người mẹ nghiêm khắc sau một thời gian ngắn im lặng đỏ mắt, ôm lấy anh, vừa khóc vừa xin lỗi: "Xin lỗi, mẹ xin lỗi..."
Anh và Ngô Tuyết còn có Sầm Chí về muộn trò chuyện mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng mới hiểu được, mình không phải là đàn ông thuần túy, cũng không phải nữ tính thuần túy, mà là song tính xen lẫn giữa hai bên, đồng thời có đặc điểm của hai bên, nhưng không thuộc về bất kỳ bên nào.
Không có thắc mắc.
Sầm Tịch Liêu nghĩ thầm.
Không thắc mắc tại sao ba mẹ sẽ có em trai.
Khó trách sau khi em trai được sinh ra, ba mẹ dường như đặt toàn bộ sự quan tâm đối với anh đặt ở trên người em trai, dành cho em trai vô vàn sủng ái và dung túng, mặc dù ba mẹ cũng rất ít khi trách mắng mình, nhưng rõ ràng anh cảm giác được, thái độ của ba mẹ đối với em trai hoàn toàn là khác nhau.
Hóa ra anh là một con quái vật.
......
Mười tám tuổi, Sầm Tịch Liêu theo ba mẹ tìm đến bác sĩ nước ngoài chẩn đoán, nhưng đối phương đưa ra kết quả các cơ quan trong cơ thể cậu đã trưởng thành, không thể làm phẫu thuật loại bỏ, chỉ có thể chăm sóc thật tốt.
Sầm Tịch Liêu tiếp nhận vận mệnh và cơ thể như vậy, nhưng không bao giờ chịu tiếp nhận lời tỏ tình của những người xung quanh thích anh nữa.
Cũng đúng, cơ thể như hắn, rốt cuộc nên kết hôn cùng đàn ông, hay là nên kết hôn với phụ nữ đây?
Tương lai sinh con, là anh sinh, hay là phụ nữ sinh?
Âm thanh đấm vào gương của anh thu hút sự chú ý bên ngoài, bóng dáng Sầm Tịch Thương phản chiếu trên kính mờ ở cửa phòng vệ sinh, vóc dáng cậu cao chừng một mét tám lăm, cao hơn Sầm Tịch Liêu năm centimet. Khi đứng ở cửa, cái bóng gần như chiếm toàn bộ kính mờ.
"Anh trai." Giọng nói ở bên ngoài còn mang theo một chút khàn khàn hoàn toàn không có biến thanh, nhưng vẫn có thể nghe ra tương lai giọng nói của người này sẽ từ tính dễ nghe như thế nào. "Anh không sao chứ.”
Sầm Tịch Liêu lấy nước lạnh tạt vào mặt, rút suy nghĩ của mình ra khỏi hồi ức, lại mặc quần vào, lúc này mới mở cửa: "Anh không sao. ”
Anh không muốn nói chuyện nhiều với Sầm Tịch Thương, một là sợ hãi, hai là ghen tị, vì thế liền trực tiếp trở về phòng.
Cặp sách bị Sầm Tịch Thương đặt lên bàn trong phòng, điện thoại di động đang rung động trong túi, Sầm Tịch Liêu lấy điện thoại ra mở khóa, tin nhắn WeChat bắt đầu nhảy ra ngoài.
"Chúc mừng tốt nghiệp đại học! ”
"Hôm nay muốn ra ngoài cọ xát một trận sao? Ở ngay chỗ cũ nhé.”
"Có phải cậu định đi thành phố S không? Vậy số lần chúng ta gặp nhau sau này sẽ ít hơn rồi.”
"Này, người anh em, sao cậu không trả lời?”
Người gửi tin nhắn là bạn thân từ nhỏ đến lớn của Sầm Tịch Liêu, hai người học cùng nhau từ trung học cơ sở, thẳng đến đại học mới tách ra. Cũng chính là vì anh ta, Sầm Tịch Liêu mới tiết lộ ý nghĩ dự định đi thành phố S của mình.
Anh nằm trên giường, nhìn tin nhắn trong tay, cười khổ một tiếng, trả lời đối phương.
"Không đi, mẹ tớ nói tìm việc làm cho tớ, ngay tại thành phố này, cách nhà cũng gần.”
Bên kia dừng lại một hồi, rất nhanh lại hồi phục lại.
"Ai, cậu cũng đừng nghĩ quá nhiều, dì cũng quan tâm cậu, một mình cậu chạy đi làm xa như vậy thật sự cũng rất mệt mỏi. Đúng rồi, lát nữa có muốn ra ngoài ăn cơm không? Chúng ta uống ít rượu nhé?”
Sầm Tịch Liêu suy nghĩ một chút, trả lời: "Được.”
⬅ Trước Tiếp ➡